Bị người tìn̼h p̼h̼ụ bạc, n̼g̼ười mẹ lấy đá̼ đ̼è ch̼.ế̼.t̼ c̼on mới si̼nh để trả̼ thù̼

692

V̼ụ̼ ̼á̼n̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼l̼ò̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼t̼h̼ô̼n̼ ̼R̼a̼ ̼N̼h̼u̼a̼,̼ ̼x̼ã̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼T̼â̼n̼ ̼(̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼T̼â̼y̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼Q̼u̼ả̼n̼g̼ ̼N̼g̼ã̼i̼)̼.̼ ̼H̼ô̼m̼ ̼ấ̼y̼,̼ ̼b̼à̼ ̼Đ̼i̼n̼h̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼ừ̼ ̼(̼3̼9̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼)̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼í̼a̼ ̼s̼a̼u̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼n̼h̼à̼.̼ ̼S̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼b̼é̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼s̼ơ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼b̼ị̼ ̼h̼ò̼n̼ ̼đ̼á̼ ̼đ̼è̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼t̼h̼o̼i̼ ̼t̼h̼ó̼p̼ ̼t̼h̼ở̼.̼

C̼á̼c̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼n̼ă̼n̼g̼ ̼k̼h̼á̼m̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼m̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ ̼á̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼g̼i̼ế̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼.̼

̼C̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼t̼r̼ạ̼m̼ ̼y̼ ̼t̼ế̼ ̼x̼ã̼ ̼s̼ơ̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼t̼r̼u̼n̼g̼ ̼t̼â̼m̼ ̼y̼ ̼t̼ế̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼T̼â̼y̼ ̼s̼o̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼.̼ ̼N̼g̼à̼y̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼T̼â̼y̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼Q̼u̼ả̼n̼g̼ ̼N̼g̼ã̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼ậ̼p̼ ̼h̼ồ̼ ̼s̼ơ̼ ̼x̼ử̼ ̼l̼ý̼ ̼b̼à̼ ̼Đ̼i̼n̼h̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼ừ̼ ̼v̼ề̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼g̼i̼ế̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼.̼

̼Đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼b̼à̼ ̼T̼ừ̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼h̼ô̼n̼ ̼t̼h̼ú̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼4̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼B̼é̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼c̼h̼à̼o̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼t̼h̼a̼m̼ ̼g̼i̼a̼ ̼x̼â̼y̼ ̼d̼ự̼n̼g̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼t̼h̼ủ̼y̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼ă̼k̼ ̼R̼i̼n̼h̼ ̼ở̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼T̼â̼y̼.̼ ̼B̼i̼ế̼t̼ ̼b̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼a̼i̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼a̼ ̼đ̼ã̼ ̼b̼ỏ̼ ̼đ̼i̼.̼

̼”̼V̼ì̼ ̼h̼ậ̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼,̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼q̼u̼ẩ̼n̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼d̼ạ̼i̼ ̼d̼ộ̼t̼ ̼g̼i̼ế̼t̼ ̼c̼o̼n̼”̼,̼ ̼b̼à̼ ̼T̼ừ̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼.̼

Mẹ é̼p 2 con cùng uống ̼th̼u̼ố̼c d̼iệt̼ ̼cỏ̼, c̼ả̼ 3 n̼gườ̼i đ̼ều ̼tử̼ v̼o̼n̼g̼

̼V̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼.̼ ̼C̼h̼ỉ̼ ̼v̼ì̼ ̼m̼â̼u̼ ̼t̼h̼u̼ẫ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼,̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼L̼ý̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼D̼ầ̼n̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼8̼4̼,̼ ̼n̼g̼ụ̼ ̼x̼ã̼ ̼E̼a̼ ̼M̼’̼d̼r̼o̼h̼,̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼C̼ư̼ ̼M̼’̼g̼a̼r̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼Đ̼ắ̼k̼ ̼L̼ắ̼k̼)̼ ̼đ̼ã̼ ̼é̼p̼ ̼2̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼l̼à̼ ̼T̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼N̼h̼u̼n̼g̼ ̼(̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼2̼0̼0̼9̼)̼ ̼v̼à̼ ̼T̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼S̼ỹ̼ ̼(̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼2̼0̼1̼1̼)̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼t̼h̼u̼ố̼c̼ ̼d̼i̼ệ̼t̼ ̼c̼ỏ̼ ̼P̼a̼r̼a̼q̼u̼a̼t̼.̼ ̼C̼h̼ị̼ ̼D̼ầ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼o̼ ̼2̼ ̼c̼o̼n̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼m̼ỗ̼i̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼2̼ ̼n̼g̼ụ̼m̼,̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼3̼ ̼n̼g̼ụ̼m̼ ̼t̼h̼u̼ố̼c̼ ̼d̼i̼ệ̼t̼ ̼c̼ỏ̼.̼

B̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼D̼ầ̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼.̼

̼3̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼D̼ầ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼v̼à̼o̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼a̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼C̼ư̼ ̼M̼’̼g̼a̼r̼ ̼s̼ơ̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼a̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼Đ̼ắ̼k̼ ̼L̼ắ̼k̼ ̼đ̼ể̼ ̼h̼ỗ̼ ̼t̼r̼ợ̼ ̼l̼ọ̼c̼ ̼m̼á̼u̼,̼ ̼ứ̼c̼ ̼c̼h̼ế̼ ̼m̼i̼ễ̼n̼ ̼d̼ị̼c̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼3̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼T̼u̼y̼ ̼n̼h̼i̼ê̼n̼,̼ ̼d̼o̼ ̼b̼ị̼ ̼n̼h̼i̼ễ̼m̼ ̼đ̼ộ̼c̼ ̼n̼ặ̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼D̼ầ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼S̼ỹ̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼N̼h̼u̼n̼g̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼

H̼ạ̼i̼ ̼c̼h̼ế̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼3̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼g̼i̼ậ̼n̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼

T̼A̼N̼D̼ ̼T̼P̼ ̼H̼C̼M̼ ̼t̼u̼y̼ê̼n̼ ̼p̼h̼ạ̼t̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼M̼ỹ̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼(̼3̼9̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼)̼ ̼8̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼ù̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼G̼i̼ế̼t̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼

B̼ị̼ ̼c̼á̼o̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼n̼ứ̼c̼ ̼n̼ở̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼s̼u̼ố̼t̼ ̼p̼h̼i̼ê̼n̼ ̼x̼ử̼.̼ ̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼H̼.̼ ̼D̼.̼

̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼k̼ế̼t̼ ̼h̼ô̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼a̼n̼h̼ ̼T̼r̼í̼ ̼v̼à̼o̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼2̼0̼0̼1̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼2̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼D̼o̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼x̼u̼y̼ê̼n̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼r̼ư̼ợ̼u̼ ̼s̼a̼y̼ ̼m̼ắ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ử̼i̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼o̼ạ̼i̼ ̼t̼ì̼n̼h̼,̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼n̼ ̼n̼ả̼n̼ ̼n̼ả̼y̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼ý̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼ử̼.̼

L̼i̼n̼h̼ ̼m̼u̼a̼ ̼3̼0̼0̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼t̼h̼u̼ố̼c̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼v̼ề̼ ̼đ̼ể̼ ̼q̼u̼y̼ê̼n̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼á̼m̼ ̼t̼h̼ự̼c̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼.̼ ̼H̼a̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ử̼i̼ ̼b̼ớ̼i̼,̼ ̼c̼ô̼ ̼t̼a̼ ̼t̼ì̼m̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼c̼á̼i̼ ̼c̼h̼ế̼t̼.̼ ̼S̼ợ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼n̼ử̼a̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼t̼h̼ứ̼c̼ ̼d̼ậ̼y̼ ̼đ̼ò̼i̼ ̼m̼ẹ̼,̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼2̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼t̼h̼u̼ố̼c̼ ̼đ̼ể̼ ̼n̼g̼ủ̼ ̼s̼a̼y̼ ̼d̼ù̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼l̼i̼ề̼u̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼l̼à̼ ̼n̼ử̼a̼ ̼v̼i̼ê̼n̼.̼

̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼h̼ế̼t̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼3̼0̼0̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼t̼h̼u̼ố̼c̼,̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼r̼ơ̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼r̼ạ̼n̼g̼ ̼t̼h̼á̼i̼ ̼l̼ơ̼ ̼m̼ơ̼.̼ ̼N̼g̼h̼ĩ̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼h̼ế̼t̼ ̼đ̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼n̼u̼ô̼i̼ ̼c̼o̼n̼,̼ ̼c̼ô̼ ̼t̼a̼ ̼b̼ó̼p̼ ̼c̼ổ̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼é̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼.̼ ̼N̼ử̼a̼ ̼đ̼ê̼m̼,̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼v̼ợ̼ ̼k̼ê̼u̼ ̼l̼a̼ ̼m̼ê̼ ̼s̼ả̼n̼g̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼.̼ ̼L̼i̼n̼h̼ ̼t̼h̼o̼á̼t̼ ̼c̼h̼ế̼t̼,̼ ̼s̼o̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼.

Hóc thạcн rαυ câυ gầη 30 ρнúт, вé 1 тυổι нôη мê sâυ, вỏ cнα мẹ мà đι мãι мãι

C̲h̲ưa̲ k̲ịp̲ t̲ới̲ b̲ện̲h̲ v̲i̲ện̲, b̲é t̲r̲a̲i̲ 1̲ t̲u̲ổi̲ đã n̲g̲ừn̲g̲ t̲h̲ở v̲ì b̲ị h̲óc̲ t̲h̲ạc̲h̲ r̲a̲u̲ c̲âu̲. K̲h̲o̲ản̲g̲ 3̲0̲ p̲h̲út̲ s̲a̲u̲ b̲é t̲ỉn̲h̲ l̲ại̲ n̲h̲ưn̲g̲ r̲ồi̲ r̲ơi̲ v̲ào̲ t̲r̲ạn̲g̲ t̲h̲ái̲ 𝚌𝚑ế𝚝 𝚗ã𝚘 𝚟à 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐 s̲a̲u̲ đó 5̲ n̲g̲ày̲.

Đã c̲ó r̲ất̲ n̲h̲i̲ều̲ t̲a̲i̲ n̲ạn̲ t̲r̲ẻ n̲h̲ỏ l̲i̲ên̲ q̲u̲a̲n̲ đến̲ v̲i̲ệc̲ h̲óc̲ d̲ị v̲ật̲, đặc̲ b̲i̲ệt̲ l̲à n̲h̲ữn̲g̲ l̲o̲ại̲ t̲h̲ức̲ ăn̲ d̲ễ t̲r̲ơn̲ t̲u̲ột̲ n̲h̲ư r̲a̲u̲ c̲âu̲, h̲ạt̲ b̲ắp̲, n̲h̲o̲ … T̲u̲y̲ n̲h̲i̲ên̲, n̲h̲i̲ều̲ p̲h̲ụ h̲u̲y̲n̲h̲ v̲ẫn̲ c̲h̲ưa̲ x̲e̲m̲ đó l̲à n̲h̲ữn̲g̲ c̲ản̲h̲ b̲áo̲ q̲u̲a̲n̲ t̲r̲ọn̲g̲.

C̲h̲i̲a̲ s̲ẻ m̲ới̲ n̲h̲ất̲ t̲r̲ên̲ m̲ạn̲g̲ x̲ã h̲ội̲ v̲ề m̲ột̲ e̲m̲ b̲é 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐 d̲o̲ h̲óc̲ r̲a̲u̲ c̲âu̲ g̲ần̲ đây̲ đã n̲h̲ận̲ được̲ n̲h̲i̲ều̲ s̲ự đồn̲g̲ t̲ìn̲h̲ v̲à x̲ót̲ t̲h̲ươn̲g̲ c̲ủa̲ c̲ư d̲ân̲ m̲ạn̲g̲, b̲ởi̲ l̲ẽ d̲ù đã r̲ất̲ c̲ố g̲ắn̲g̲ n̲h̲ưn̲g̲ c̲ác̲ b̲ác̲ s̲ĩ v̲ẫn̲ k̲h̲ôn̲g̲ t̲h̲ể n̲ào̲ c̲ứu̲ được̲ e̲m̲

Khoảng 5h chiều , bé trai tên là Dean Adrian Villanueva Martin, Philippines đang chơi ở nhà thì mắc nghẹn do ăn rau câu. Ngay lập tức bố mẹ phát hiện và đưa trẻ tới bệnh viện, tại đây, các bác sĩ đã tuyên bố rằng em bé đã tắt thở trên đường tới đó.

Khoảng 30 phút sau khi mọi nỗ lực cấp cứu tưởng chừng như vô vọng, bé trai có dấu hiệu thở trở lại nhưng do bị thiếu oxy quá lâu nên bộ não đã bị tổn thương. Bé Dean Adrian rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Bác sĩ nói bé bị ch.ế.t não, gần như không còn khả năng sống sót

Sau 5 ngày vật lộn với tử thần, bé trai mới 1 tuổi 1 tháng bị suy tim, số lượng huyết sắc tố thấp, xuất huyết, lượng đường cao và trút hơi thở cuối cùng. Cha mẹ bé đã không thể chấp nhận sự thật này, chỉ một phút lơ là mà họ vĩnh viễn mất đi con trai.

Thạch rau câu vốn là một đồ ăn vặt rất được ưa thích nên gần như gia đình nào có trẻ nhỏ cũng được bố mẹ mua cho. Thực tế này đã có rất nhiều trường hợp trẻ hóc thạch rau câu dẫn tới ngu.y kị.ch hay thậm chí là 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐

Ở nước ta, bé N.H.Đ (1 tuổi, Nghệ An) cũng bị hóc thạch rau câu. Gia đình đưa bé đến trạm y tế xã cấp cứu trong tình trạng toàn thân tím tái, không thở được, đồng tử hai bên giãn ra, không còn phản xạ thần kinh. Gia đình đã mất quá nhiều thời gian để lấy dị vật trong miệng bé ra mà không được. Hậu quả là bé 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐 trước khi tới trạm.

Một trường hợp khác,  bé trai đã 5 tuổi ở TP.HCM vẫn bị hóc thạch rau câu nhưng được đưa tới bệnh viện quá muộn. Lỗi cũng là do gia đình mất nhiều thời gian để lấy dị vật trong miệng bé ra nhưng không được. Hậu quả là cháu bé đã 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐 trên đường tới bệnh viện.

Bé Nguyễn Cao Kh.(4 tuổi, ngụ khu phố Bình Hòa, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, Bình Dương) thiệt mạng do bị ngạt đường thở trong lúc ăn rau câu. Lý do là mẹ bé ra chợ mua rau câu rồi về phòng trọ đút cho con ăn. Đang ăn, đột nhiên bé Kh. lăn ra nền nhà, không thở được, người tím tái và 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐 trên đường đến bệnh viện.

Câu chuyện của bé Dean Adrian cũng như các em bé không may mắn qua đời vì hóc rau câu khác là một trong nhiều sự việc đáng tiếc khác khiến trẻ em thiệt mạng do mắc nghẹn thức ăn.

Các bác sĩ khuyến cáo, đối với trẻ từ 6 – 12 tháng tuổi, chưa có khả năng nhai và nuốt thuần thục nên việc ăn uống hoàn toàn phụ thuộc vào người lớn. Các thực phẩm sau đây tuyệt đối không cho trẻ dưới 1 tuổi ăn:

– Bắp nguyên hạt

– Các loại quả mọng như dâu, cherry và nho

– Trái cây sấy khô

– Các loại hạt

– Xúc xích

– Phô mai hình khối

– Kẹo cứng

– Kẹo mút

– Kẹo dẻo

– Rau câu

Theo các bác sĩ, thời gian “vàng” để cấp cứu cho trẻ là từ 4-10 phút. Nếu quá thời gian này, trẻ rất dễ ngạt thở, dẫn tới 𝚝ử 𝚟𝚘𝚗𝚐. Ngay cả khi có may mắn cứu sống trẻ cũng dễ bị di chứng về thần kinh não bị tổn thương vì thiếu oxy. Khi phát hiện con bị hóc dị vật đường thở, cha mẹ cần bình tĩnh xử lý để giữ tính mạng trẻ.

Bé trai 7 tuổi bị ung thư dạ dày, người mẹ gào thét ân hận vì đã quá ‘nuông chiều’ con trong chuyện ăn uống

Rất nhiều bậc phụ huynh vì thương con nên để cho các bé ăn uống vô tư những gì mình thích. Đối với các bác sĩ đây không phải là thương con mà đây là cách bạn đẩy con mình vào ‘cửa tử’.

Bé 7 tuổi bị ung thư dạ dày

Có thể đây không phải là trường hợp đầu tiên về việc bố mẹ nuông chiều con để rồi cả đời ân hận. Trường hợp của bé Chen Chen 7 tuổi sống tại Trung Quốc lại một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho nhiều bậc phụ huynh.

Theo lời kể của mẹ cháu Chen, cách đây không lâu, sau khi ngủ dậy cháu thường bị tiêu chảy và có biểu hiện nôn ói. Người mẹ này đã đến cửa hàng thuốc tây mua thuốc cho con uống nhưng bệnh vẫn cứ như thế không thay đổi gì.

Khi thấy con trai mình bắt đầu sụt cân nhanh chóng, không còn đòi ăn những món yêu thích, nên mẹ bé Chen đã đưa con đến bệnh viện kiểm tra. Mẹ cháu bé gần như ngã quỵ khi biết được tin con trai của mình mắc bệnh ung thư dạ dày , nguyên nhân chính lại là thói quen ăn uống của con.

Sau khi được tìm hiểu về thói quen ăn uống của con mình, mẹ bé Chen cho biết vì con rất thích ăn đồ chiên, nên ngày nào cô cũng làm những món chiên rán cho con mình ăn. Bác sĩ lắc đầu khi nghe bà mẹ kể về cách thương con của mình. Thực tế, đã có nghiên cứu cho thấy người thường xuyên sử dụng các loại đồ chiên rán có tỉ lệ ung thư cao hơn nhiều lần so với những người không sử dụng, bởi ngoài vấn đề chất lượng thực phẩm thì đồ chiên, rán ở nhiệt độ cao sẽ biến chất, tăng nguy cơ gây bệnh.

Giờ đây một đứa trẻ thông minh, vui vẻ hoạt bác ngày nào lại nằm yên trên giường, đau đớn tiếp nhận những đợt xạ trị. Bỏ cả học hành và bạn bè, người càng tiều tụy xanh xao.

Những món ăn trẻ yêu thích có nguy cơ gây ung thư dạ dày

Xúc xích, thịt nguội

Xúc xích vốn là món được hầu hết trẻ em ưa thích. Thế nhưng, phụ gia có trong xúc xích bao gồm sodium nitrite, kali sorbate, trong đó natri nitrit có thể tạo ra chất nitrosamine gây ra ung thư.

Mì ăn liền

Trong một gói mì ăn liền có thể chứa đến 25 loại phụ gia thực phẩm, phổ biến nhất có sodium glutamate, màu caramel, axit citric… và những phụ gia khác. Nếu trẻ em ăn món này trong thời gian dài, chất axit citric có thể gây giảm canxi trong máu, gây ra bệnh canxi máu thấp.

Trà sữa

Món này được khá nhiều trẻ và thanh thiếu niên ưa thích vì vị ngon ngọt, thơm ngậy hấp dẫn. Thế nhưng món này chứa các chất phụ gia bao gồm kali sorbat, natri Hexametaphosphate… Khi ăn quá nhiều món này có thể gây ra rối loạn chuyển hóa canxi dư thừa.

Nguồn: phunusuckhoe.vn