Bữa cơm trứng mặn chát của đứa trẻ 7 tuổi mắc ung thư máu

203
Thạch Đó là đứa con “lỡ kế hoạch” của gia đình chị Loan. Sinh ra trong cảnh nghèo khó, từ nhỏ con đã phải sống thiếu thốn. Khi căn bệnh hiểm nghèo ập đến, con chỉ có thể phó mặc sinh mạng vào lòng từ bi của cộng đồng.
Bữa cơm trứng mặn chát của đứa trẻ 7 tuổi mắc ung thư máu

 Những toa thuốc hóa trị khiến môi, miệng và họng của Thạch Đó lở loét, ăn và lại ói ra. 

Thạch Đó ỉu xìu nhìn mâm cơm, lại là món trứng vịt con đã ăn đến chán ngấy. Đã nhiều ngày nay, hai mẹ con chỉ ăn cơm với trứng chấm nước tương và canh rau. Dù chẳng muốn, đứa trẻ cũng không thể đòi hỏi nhiều. Bàn tay nhỏ bé bê bát cơm, con gắp một miếng trứng nhỏ, chấm đẫm vào nước tương rồi trệu trạo nhai cùng những hạt cơm khô rời rạc.

Nhìn cậu bé tự giác ăn uống, ít ai hình dung được con đang mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác. Tháng 7 năm ngoái, chị Loan thấy ở cổ của con trai bị sưng một cục. Đưa đi khám ở quê nhưng không ra bệnh, sức khỏe con suy yếu nhanh, vợ chồng chị vét sạch túi được 2 triệu đồng để đưa con lên bệnh viện lớn ở TP.HCM. Sau khi thăm khám và làm xét nghiệm, bác sĩ chẩn đoán con bị ung thư hệ tạo huyết.

“Bác sĩ bảo chúng tôi về quê xin giấy chuyển viện gấp cho con sang bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Cũng trong đêm ấy con bị ngất xỉu, tim tôi như ngừng đập”, chị Loan nghẹn giọng.

Kể từ lúc đó, Thạch Đó bắt đầu gia nhập hội “chiến binh nhí” của Khoa Nhi, bệnh viện Ung bướu. Đến nay, người mẹ mù chữ chẳng thể nhớ nổi con đã “đánh thuốc” bao nhiêu đợt, chỉ áng chừng cứ cách khoảng 1-2 tuần, mẹ con chị lại có mặt tại bệnh viện. Những toa thuốc ngoài danh mục bảo hiểm hết sức tốn kém, tác dụng phụ cũng nặng hơn.

Mỗi lần vô thuốc, con nóng sốt, môi, miệng và họng đều bị lở loét, hễ cứ ăn vào là lại ói ra khiến đứa trẻ sợ hãi, nhưng con chỉ im lặng chịu đựng. Căn bệnh cũng khiến con thường xuyên bị thiếu máu.

Chị Loan bùi ngùi: “Do truyền máu nhiều quá nên thằng bé đổi tính rồi. Trước đây con vui vẻ, hoạt bát lắm, nhưng giờ con lầm lì hơn, cứ hay lủi thủi một mình, chẳng chịu chơi với các bạn”.

Người mẹ nghèo càng xót xa khi phải chứng kiến con trai đau đến co quắp mỗi lần chọc tủy để làm xét nghiệm tủy đồ. Chị an ủi con, cũng là tự an ủi mình, cố gắng chịu đựng để níu giữ con lại được lâu hơn. Nhưng khó khăn cứ mãi thêm chồng chất, chị chẳng biết gia đình còn cố được đến lúc nào.

Quê ở Trà Vinh, tài sản duy nhất của gia đình chị Loan là căn nhà bằng tôn trên mảnh đất nhỏ được cha mẹ cắt cho. Không có ruộng đất hay công việc ổn định, chồng chị phải đi làm mướn cho người ta. Khi vét đất, khi lại đi biển, công việc bấp bênh, thu nhập cũng chẳng được là bao.

Trước khi Thạch Đó bị bệnh, cuộc sống của cả gia đình đã chật vật. Bản thân chị Loan bị thoái hóa cột sống, tụt canxi nên không thể đi làm. 2 con trai lớn sớm nghỉ học để đi làm, phụ đỡ cha mẹ tiền sinh hoạt. Nhưng 2 đứa trẻ năm nay chỉ mới 17-1‌8 tuổ‌i, tiền công chẳng được bao nhiêu.

Tháng đầu tiên Thạch Đó phát bệnh, tiền xét nghiệm, điều trị và chi phí đi lại, ăn uống của 2 mẹ con đã hết sạch khoản tiền 50 triệu đồng vay lãi nóng. Sau đó, tiền lãi cũng chưa thể trả, khoản nợ cứ thế tăng thêm.

Bữa cơm nghẹn đẫm nước mắt của người mẹ nghèo và đứa trẻ tội nghiệp.

Đợt dịch này, bác sĩ kéo giãn thời gian hóa trị lên 1 tháng 1 đợt, nhưng Thạch Đó thường hay bị ói và thiếu máu nên chị Loan chẳng dám về quê. May nhờ được người thân quen cho tá túc trong căn phòng trọ, hỗ trợ lương thực, thực phẩm nên mẹ con chị mới có thể cầm cự qua ngày. Thế nhưng, tiền để cho con trai điều trị cũng đã hết sạch.

“Vừa rồi, dưới quê cũng thực hiện Chỉ thị 16, mấy cha con chẳng lo nổi thân mình nên mẹ con tôi trên này tự tìm cách để sống sót quá mùa dịch. Nhìn con trai hiểu chuyện tôi vừa thương vừa đau lòng”, chị Loan khóc nấc lên.

Mùa dịch, chi phí cần để trang trải cho con được nhập viện điều trị tăng lên, nhưng thu nhập chẳng có nổi một đồng khiến gia đình chị Loan lâm vào đường cùng. Giờ đây, sinh mạng mong  manh của Thạch Đó chỉ còn có thể nhờ vào những trái tim rộng mở che chở cho con.

Nhói lòng cảnh người mẹ cầu xin sự sống cho con trai sau vụ tai nạn

Trên giường bệnh chàng trai trẻ vẫn nằm bất động vì chấn thương sọ não sau vụ tai nạn. Tính mạng chàng trai đang hết sức nguy kịch, gia đình thì khánh kiệt, người mẹ nghèo cầu xin sự sống cho con.
Nhói lòng cảnh người mẹ cầu xin sự sống cho con trai sau vụ tai nạn

 Chàng trai 21 tuổi vẫn nằm bất động sau vụ tai nạn hơn 3 tháng trước.

Tại khoa Hồi sức tích cực và chống độc, bệnh viện đa khoa tỉnh Bắc Kạn, trên giường bệnh chàng trai 21 tuổi Hứa Văn Cửu (trú ở huyện Na Rì, Bắc Kạn), nằm bất động, c‌ơ th‌ể teo tóp. Chiếc mặt nạ oxy giúp chàng trai cầm cự từng hơi thở để giành giật sự sống.

Khuôn mặt thất thần, đôi mắt quầng thâm nhiều ngày không ngủ, nước mắt lưng tròng thấm ướt vành khẩu trang đang đeo, chị Lý Thị Khon (43 tuổi, mẹ của Cửu) nghẹn ngào kể lại vụ tai nạn T.Tâm, đã khiến Cửu nằm bất động hơn 3 tháng nay.

Vừa kể lại sự việc, người mẹ tội nghiệp vừa cất tiếng gọi con thảm thiết trong vô vọng: “dậy đi Cửu ơi”.

Sức khỏe của Cửu hiện rất xấu, em sốt cao và co giật do viêm phổi, bác sĩ khuyên gia đình nên chuyển lên tuyến trên điều trị. Nhưng gia đình đã quá khánh kiệt.

Nói về vụ tai nạn xảy ra với con trai, chị Khon cho biết, hiện giờ gia đình chị vẫn không biết chính xác nguyên nhân vụ tai nạn là do đâu. Những người dân sống ở bên đường nơi Cửu gặp nạn và những người giúp đưa em vào bệnh viện cấp cứu, thì cho rằng, em tự ngã xe máy.

Ca phẫu thuật khẩn cấp ở bệnh viện đa khoa Trung ương Thái Nguyên đã giữ lại được tính mạng chàng trai trẻ. Gần 2 tháng sau Cửu được chuyển về bệnh viện đa khoa tỉnh Bắc Kạn tiếp tục điều trị.

Chị Khon nói, tiền bạc trong nhà không có, chị phải bán sạch lợn gà, thóc lúa rồi đi hỏi vay các nơi từ vay ngân hàng, vay lãi ngày… với hi vọng sẽ cứu sống được con trai.

Gương mặt thất thần của người mẹ tội nghiệp (Ảnh: Hương Hồng).

Chia sẻ thêm về hoàn cảnh gia đình mình, chị Khon nói, vợ chồng chị vốn sức khỏe không tốt nên chỉ quanh quẩn với mảnh nương cằn cỗi, quanh năm luôn thiếu trước hụt sau. Trên Cửu có một anh trai đã ở riêng, đang làm công nhân ở Bắc Ninh, nhưng do dịch Covid-19 nên thu nhập bấp bênh, không phụ giúp được gì nhiều cho bố mẹ.

“Hơn 3 tháng rồi cô ạ. Cháu bị chấn thương sọ não, giờ còn bị viêm phổi nặng. 3 tháng qua, gia đình vay mượn, xoay xở tiền khắp nơi mới có thể giữ mạng sống cho con. Nhưng giờ trong nhà đã khánh kiệt rồi, bố mẹ bất lực, hết cách rồi con ơi”, chị Khon nói rồi đưa tay ôm mặt khóc như một đứa trẻ.

Để cứu con, người mẹ này đã phải vay mượn khắp nơi, rồi phải bán hết ngô, thóc, lợn, gà… (Ảnh: Hương Hồng).

Trao đổi với phóng viên Dân trí, bác sĩ Sằm Tư Thế, khoa Hồi sức tích cực và chống độc, bệnh viện đa khoa tỉnh Bắc Kạn cho biết, sức khỏe của Cửu đang rất xấu. Cửu bị chấn thương sọ não sau tai nạn giao thông. Do nằm hôn mê lâu ngày nên em đang bị viêm phổi nặng, sốt cao và co giật.

“Tình hình của Cửu bây giờ chưa thể nói được điều gì trước. Chúng tôi đang vận động gia đình chuyển em lên tuyến trên. Trường hợp của Cửu xác định phải điều trị lâu dài và tốn kém. Không biết, gia đình có đủ kinh phí để lo cho em nữa hay không”, bác sĩ Thế nói.

Con vẫn chưa tỉnh, trong khi các khoản nợ cứ dày lên theo những ngày con nằm viện. Đã lâm vào cảnh túng quẫn, những ngày sắp tới không biết gia đình chị Khon sẽ bấu víu vào đâu (Ảnh: Hương Hồng).

Ông Lô Văn Lê, Phó Chủ tịch UBND xã Xuân Dương chia sẻ, hoàn cảnh gia đình chị Khon rất khó khăn, nhiều năm qua là hộ cận nghèo của xã. Con trai chị Khon bất ngờ gặp tai nạn phải điều trị lâu dài tốn kém, khiến gia đình càng khó khăn gấp bội.

Là đại diện địa phương, tôi rất mong bạn đọc Dân trí và các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ gia đình chị Khon, giúp chị có kinh phí điều trị cứu con trai.