Dòɴg ᴛiɴ ɴhắɴ cᴜối cùɴg ɴữ côɴg ɴhâɴ qua đời vì C͛o͛vid-19: Biếᴛ chẳng ᴛhể qua, cố ᴛừɴg giây cᴜối đời viết ᴛrăɴ ᴛrối

201

Biết mình chẳng thể qua khỏi, chị Minh nhắn dòng tin cuối cùng cho bố mẹ và các em “Vợ chồng em và bố mẹ chăm sóc cháu giúp chị”, dòng tin nhắn khiến ai cũng đau xót như một lời trăng trối đau đớn.

Hoàn cảnh đau lòng của chị Đào Thị Minh – nữ công nhân khu công nghiệp Quang Châu Bắc Giang, qua đời vì Covid-19 ngày 24/5 khiến ai cũng đau xót khi đọc đến. Gia đình đã nhận tro cốt chị Minh từ đài hóa thân, nhưng nỗi đau mất con vẫn hiện hữu trong lòng người cha, người mẹ già côi cút cuối đời nuôi cháu.

Mới đây, mẹ chị Minh là bà Thơ đã có những chia sẻ đau đớn về cuộc đời bất hạnh của con gái từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, lấy chồng sinh con, làm mẹ đơn thân rồi vất vả bươn chải làm ăn một mình đất khách quê người.

Theo bà Thơ, con gái ly hôn được 6 năm, một mình nuôi con nhỏ đến năm bé 2 tuổi thì gửi nhờ ông bà ngoại chăm sóc để lặn lội từ Lạng Sơn đến Bắc Giang xin làm công nhân suốt 4 năm qua. Lần về thăm nhà cuối cùng hôm 8-5 vừa qua, chị thăm nhà còn mua tặng bố mẹ mỗi người một bộ quần áo mới trước khi trở lại Bắc Giang làm việc.

“Trước khi đi con có nói lần này đi không biết lúc nào mới về được vì đang dịch giã. Con mua cho bố mẹ mỗi người một bộ quần áo mặc vì sợ con không về được. Con còn dặn dò con trai chăm chỉ học hành”, bà T. xót xa.

“Minh khổ lắm cháu ạ, khổ từ khi còn nhỏ đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay. Bây giờ Minh ra đi để lại con nhỏ, vợ chồng tôi vừa thương con vừa thương cháu mà không biết phải làm sao”, bà T. nói trong nước mắt.

Đó có lẽ là lần cuối cùng bà được gặp con gái trong đời, khi đi lành lặn, khỏe mạnh, lúc về chỉ còn là nắm tro tàn đau xót. Mẹ của nữ công nhân cho biết, trước khi con gái qua đời, chị đã phải thở máy chỉ sau 4 ngày nhập viện. Cả gia đình lo lắng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để trò chuyện cùng chị Minh qua điện thoại bất cứ khi nào có thể.

Dù bệnh tiến triển nhanh nhưng chị Minh vẫn gọi điện cho gia đình, báo vừa ăn hết cốc cháo dù đang phải thở máy khiến gia đình yên tâm phần nào. Mẹ chị cũng chỉ mong con khỏe mạnh, trở về cùng gia đình, hứa đãi con gái món thịt vịt khi con trở về nhưng điều đó giờ không còn ý nghĩa nữa.

Chị Minh và con trai của mình

Ngay trong đêm đó, bệnh tình của chị Minh trở nặng, bác sĩ muốn chuyển chị lên Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương nhưng tới nửa đường lại quay đầu vì sức khỏe của chị yếu đi từng giây. Sau vài tiếng chiến đấu với “tử thần” chị đã không thể vượt qua.

Trong khoảnh khắc vẫn còn tỉnh táo hiếm hoi trước đó, chị có cố gắng gọi về cho gia đình, cho cha mẹ nhưng do mệt mỏi mà ngủ quá sâu, bà Thơ không thể nghe điện thoại của con gái.

Tin nhắn cuối cùng của chị Minh được gửi cho người em dâu vào lúc nửa đêm. Chỉ 1 câu nói như lời trăn trối cuối cùng, khi chị đã cảm nhận được sức khỏe yếu đi rất nhiều: “Vợ chồng em và bố mẹ chăm sóc cháu giúp chị”.

“Đến lúc ấy, tôi suy sụp hoàn toàn. Nghĩ chắc lúc đó con mình đau đớn lắm rồi nên chỉ nhắn được vài chữ như thế. Chắc là nó không gọi được cho tôi nên mới nhắn tin cho em dâu. Tôi hận mình sao lại tắt chuông điện thoại đi. Cứ nghĩ chuyện lỡ mất cơ hội cuối cùng nói chuyện với con, tim tôi đau quặn lại… Từ hôm nó nhập viện cho đến lúc ra đi mới chỉ có mấy ngày thôi. Chưa có ai diễn tiến nhanh như thế. Không biết có phải là do số phận hay không” – bà Thơ chia sẻ.

“Nghĩ con mình cũng như con người ta có cưới hỏi đàng hoàng mà sao cái số phận trớ trêu. Chồng cũ của em nó còn chẳng buồn hỏi thăm con trai mình, cũng không hay biết gì vợ cũ mình đã mất”.

Giờ đây, mọi gánh nặng kinh tế gia đình dồn lên vai người em trai chị Minh. Dịch bệnh khiến gia đình bà Thơ chia cắt mỗi người một nơi. Vợ chồng người con trai út của bà cách ly ở khu công nghiệp Việt Yên. Đứa con trai nhỏ 2 tuổi cũng đang phải nhờ ông bà chăm sóc. Vợ chồng người con gái thứ hai cũng đang bị cách ly tại nhà do địa phương bị phong tỏa..

Cuộc đời của chị Minh khốn khổ khiến nhiều bạn đọc thương cảm, hy vọng rằng mọi người cùng chung tay, giúp đỡ bố mẹ, con trai chị khỏi những vất vả khó khăn trong cuộc sống mất đi trụ cột.