Mẹ mấᴛ, bố quɑ đờı, đaᴜ lòng cảnh 2 chị еm mṑ côı không dám nghĩ đến mùi vị Tết: ‘Sao ông tгời bấᴛ công với gia đình mình thế hả bố mẹ’

230

Mẹ mất chưα được 2 năm thì вố cũng quα đờí, ngàч gíáp tết, 2 chị єm nhỏ sống côí cút trσng căn nhà lạnh lẽσ. khí chúng tôí đến thăm, nhà chỉ còn nhúm gạσ nấu cơm cúng chσ вố, đứα єm thì вệnh tật…

Chiều cuối đông, chúng tôi tìm về thôn Vĩnh Phú, xã Cẩm Quan (huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) để thăm chị em cháu Nguyễn Thị Hạnh (SN 2004, học lớp 11) và Nguyễn Đình Hữu Phúc (SN 2011, học lớp 5).

Trên mọi nẻo đường đã rộn ràng khí sắc đón Xuân, nhưng ngôi nhà của chị em Hạnh không khí tang thương, lạnh lẽo bao trùm. Thỉnh thoảng, những tiếng khóc ai oán gọi mẹ cha của 2 đứa trẻ khiến ai nấy nghe đều cảm thấy như xé lòng.

Căn nhà lạnh lẽo, tang thương bao trùm của 2 đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Chị Nguyễn Thị Bình (dì ruột của các cháu) cho biết: “Bố các cháu vừa mất chưa đầy 1 tuần, mẹ cũng không còn nên những ngày này chị em Hạnh đang phải lo hương khói cho bố. Chúng chả bao giờ mơ ước gì Tết nữa đâu các chú ơi!”.

Nói rồi chị Bình kể về nỗi bất hạnh của gia đình 2 chị em Hạnh – Phúc. Bố mẹ các cháu là anh Nguyễn Đình Thìn (SN 1965) và chị Nguyễn Thị Lưu (SN 1985) đến với nhau trong cảnh nghèo khổ. Cả 2 vợ chồng không có việc làm, cuộc sống cả gia đình trông chờ vào 2 sào ruộng và những đồng tiền đi làm thợ hồ của anh chị.

Bố mẹ mất, em trai bệnh tật, cuộc sống của chị em Hạnh đang rơi vào cảnh bế tắc, cùng cực.

Khó khăn chồng chất đối với họ khi cháu Hữu Phúc vừa chào đời lại mang căn bệnh Thalassemia (tan máu bẩm sinh), mỗi tháng phải đi truyền máu 1 lần với chi phí gần cả chục triệu đồng nếu có bảo hiểm cũng mất hơn 3 triệu đồng.

Để thuận lợi cho việc chữa trị và học hành của Hữu Phúc, năm 2018, chị Lưu đưa cháu vào thành phố Hồ Chí Minh để vừa đi làm thuê vừa chăm sóc. Nhưng tai họa lại ập đến, trong một lần đi làm về, chị Lưu đã đột quỵ qua đời để lại 2 đứa con thơ cho người chồng khốn khó ở quê nuôi nấng.

Dù mang bệnh tật trong người nhưng Hữu Phúc vẫn làm mọi việc có thể để phụ giúp người chị.

Hai chị em cứ thế sống bữa cơm bữa cháo qua ngày.

Nghiệt ngã hơn đối với những đứa trẻ, cuối năm 2020, trong lúc đi làm anh Thìn bỗng nhiên đổ gục, được người nhà đi khám thì phát hiện ung thư họng giai đoạn cuối. Chỉ hơn 1 tháng phát hiện căn bệnh quái ác, anh đã theo người vợ về nơi chín suối, để lại 2 đứa con thơ dại sống lay lắt trong cảnh nghèo đói bệnh tật.

Bố mẹ lần lượt qua đời, trong căn nhà cấp 4 xập xệ, những ngày qua, 2 chị em Hạnh phải chạy từng bữa cơm bữa cháo vì bên nội không còn ai chăm sóc, bên ngoại cũng nghèo đói. Đáng thương hơn là Hữu Phúc thường xuyên chóng mặt, lên cơn đau vì bệnh tật.

Do di chứng của căn bệnh tan máu bẩm sinh, xương ngực của Hữu Phúc nổi cục thường xuyên lên cơn đau.

“Những lần em Phúc lên cơn đau, cháu chỉ biết ôm em xoa bóp rồi cầu mong bố mẹ phù hộ cho em đừng có mệnh hệ gì. Tiền nợ cho bố đi viện chưa trả hết, giờ em ở đây cũng không có tiền để đi truyền máu thường xuyên. Cháu sợ điều xấu lại lần nữa đến với chúng cháu lắm chú ạ!”, Hạnh nấc nghẹn trong lo lắng.

Cả nhà còn mỗi nhúm gạo nấu cơm, mang bát cơm thắp hương cho bố rồi 2 đứa trẻ lại nhìn nhau khóc: “Sao bố mẹ bỏ chúng con thế này, những ngày tới chúng con biết sống sao đây. Bố mẹ trở về với chúng con đi, sao ông trời bất công với gia đình mình thế hả bố mẹ?!”

Trong nhà còn ít gạo chị em Hạnh phải để dành để nấu cơm thắp hương cho bố.

Thật khó để trả lời những câu hỏi của chị em Hạnh và Phúc, còn chị Nguyễn Thị Bình (dì ruột các cháu) cho hay, hiện tại chị đang chờ mãn tang cho bố của các cháu rồi đưa cháu Phúc vào thành phố Hồ Chí Minh để điều trị.

Tuy nhiên, do dịch bệnh và công việc của chị Bình là rửa bát tại quán cơm chay nên sợ không đủ điều kiện lo cho cháu Phúc. Còn cháu Hạnh nếu không có phương án nào nữa thì đành để cháu nghỉ học đi làm thuê.

Từng bữa cơm cúng cho bố chị em Hạnh không chắc sẽ lo nổi được bao nhiêu ngày.

Hai chị em côi cút chỉ cầu mong bố mẹ phù hộ cho chúng qua ngày đoạn tháng.

Chiều xuống, Hạnh và Phúc luôn nhìn ra ngoài ngõ như trông chờ điều gì đó cứu lấy cuộc đời của 2 chị em tội nghiệp.

Trời sẩm tối, chào chúng tôi về, 2 chị em Hạnh bưng ghế ra trước hiên cửa, ánh mắt của các cháu hướng ra ngõ như những lần các cháu chờ bố mẹ. Nhưng lần này, đối với các cháu chỉ là vô vọng.

Có lẽ niềm an ủi với chị em Hạnh bây giờ là mùa Xuân nhưng nếu không có các tấm lòng hảo tâm dang rộng giúp đỡ thì điều đó cũng khó đến. Mong rằng qua báo Dân trí các mạnh thường quân cùng chung tay cứu lấy 2 đứa trẻ côi cút bệnh tật này!