Mẹ ռức ռở tɨễռ coռ 2 tuổɨ về Việt Nam tráռh dịch, ռước mắt lã chã: “Chờ em ôm con thêm chút nữa”

349

T̲ìn̲h̲ h̲ìn̲h̲ d̲ịc̲h̲ b̲ện̲h̲ d̲i̲ễn̲ b̲i̲ến̲ p̲h̲ức̲ t̲ạp̲ k̲h̲i̲ến̲ n̲h̲i̲ều̲ n̲g̲ười̲ V̲i̲ệt̲ N̲a̲m̲ ở n̲ước̲ n̲g̲o̲ài̲ m̲u̲ốn̲ g̲ửi̲ c̲o̲n̲ c̲ái̲ v̲ề n̲ước̲ để v̲ừa̲ a̲n̲ t̲o̲àn̲ c̲h̲o̲ c̲o̲n̲ v̲ừa̲ để b̲a̲ m̲ẹ c̲ó t̲h̲ể y̲ên̲ t̲âm̲ l̲àm̲ v̲i̲ệc̲ h̲ơn̲.

T̲h̲ời̲ đi̲ểm̲ d̲ịc̲h̲ b̲ện̲h̲ n̲h̲ư h̲i̲ện̲ n̲a̲y̲, v̲i̲ệc̲ đảm̲ b̲ảo̲ a̲n̲ t̲o̲àn̲, p̲h̲òn̲g̲ t̲r̲án̲h̲ d̲ịc̲h̲ đã k̲h̲ôn̲g̲ h̲ề d̲ễ, n̲h̲i̲ều̲ n̲g̲ười̲ l̲ại̲ b̲ị ản̲h̲ h̲ưởn̲g̲ b̲ởi̲ đại̲ d̲ịc̲h̲, c̲ôn̲g̲ v̲i̲ệc̲ b̲ấp̲ b̲ên̲h̲ n̲ên̲ c̲u̲ộc̲ s̲ốn̲g̲ c̲àn̲g̲ k̲h̲ó k̲h̲ăn̲ h̲ơn̲ b̲a̲o̲ g̲i̲ờ h̲ết̲. C̲h̲ín̲h̲ v̲ì v̲ậy̲, n̲h̲i̲ều̲ n̲g̲ười̲ V̲i̲ệt̲ N̲a̲m̲ ở n̲ước̲ n̲g̲o̲ài̲ c̲ó c̲o̲n̲ n̲h̲ỏ b̲u̲ộc̲ p̲h̲ải̲ g̲ửi̲ c̲o̲n̲ v̲ề c̲h̲o̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲ân̲ t̲r̲o̲n̲g̲ n̲ước̲ c̲h̲ăm̲ s̲óc̲, v̲ừa̲ để a̲n̲ t̲o̲àn̲ c̲h̲o̲ c̲o̲n̲, v̲ừa̲ để c̲h̲a̲ m̲ẹ y̲ên̲ t̲âm̲ l̲àm̲ v̲i̲ệc̲. C̲ũn̲g̲ v̲ì t̲h̲ế, n̲h̲i̲ều̲ c̲u̲ộc̲ t̲ạm̲ c̲h̲i̲a̲ l̲y̲ đẫm̲ n̲ước̲ m̲ắt̲ c̲ủa̲ t̲h̲ời̲ b̲ìn̲h̲ đã b̲ắt̲ b̲u̲ộc̲ p̲h̲ải̲ x̲ảy̲ đến̲.

 Người mẹ khóc cạn nước mắt khi phải đưa con về quê. (Ảnh: Chụp màn hình)

Mới đây, một video do chính người mẹ trong câu chuyện đăng tải đã khiến nhiều người thấy xót xa thay: “Xa em rồi, mẹ nhớ em nhiều lắm, đêm dậy không có em nằm cạnh mẹ lại òa khóc. Em về với ông bà ngoan và mạnh khỏe nhé. Hàn Quốc ngày xa em.”

Người mẹ bế con ở sân bay, cho bé uống sữa lần cuối trước khi đưa con lên đường về Việt Nam. Vừa ôm con chị vừa dặn dò, gương mặt ngây thơ vẫn chưa thể hiểu được hai chữ “chia xa” của con khiến chị bật khóc nức nở.

Giải thích cho lý do không trở về cùng con, người mẹ nghẹn ngào: “Vì dịch đấy ạ, hơn nữa con ở đây mẹ chẳng đi đâu làm gì được. Mà cuộc sống bên này đắt đỏ, nuôi con tốn kém lắm.”

 Vừa cho con ăn, cô vừa dặn dò rất nhiều thứ mặc dù con chưa thể hiểu. (Ảnh: Chụp màn hình)

Đoạn video khiến nhiều người không khỏi rưng rưng khi nhìn người phụ nữ phải chia xa đứa con nhỏ vẫn còn đang ẵm ngửa. Những người Việt ở nước ngoài có con nhỏ phải gửi về nhà nhờ người thân chăm sóc là người có thể thấu hiểu nhất cảm nhận của người mẹ này. Rất nhiều người đã gửi lời động viên tới người mẹ, cầu mong cho đại dịch qua đi để gia đình được đoàn tụ.

“Thương quá, cuộc sống mưu sinh nơi đất khách đã không dễ dàng, lại gặp cảnh dịch bệnh như vậy.”

Xót lòng em bé gửi về từ trời Âu để tránh dịch Covid-19 | Đời sống | Thanh Niên

“Ngày gặp lại con không biết là bao giờ, thương hoàn cảnh của những gia đình phải xa con lắm.”

“Con còn nhỏ quá, xa mẹ thì tội, mà xa mẹ mới được an toàn, cha mẹ cũng an tâm hơn. Thôi cố lên chị, dịch qua thì hai mẹ con lại được đoàn tụ.”

Quả thực so với bất cứ ai thì chỉ có bàn tay mẹ đích thân chăm con mới luôn là yên tâm nhất. Thế nhưng có những hoàn cảnh bất đắc dĩ như thế này cũng đành phải thuận theo số phận, lựa chọn phương án tốt nhất cho con.

Trước đây không lâu, mạng xã hội cũng từng chia sẻ câu chuyện cảm động của người mẹ phải xa con đi xuất khẩu lao động. Vì cuộc sống mưu sinh nên dù con còn nhỏ, khóc tới lặng người không muốn xa mẹ, người mẹ vẫn đành nhẫn nhịn để con lại, một mình tới nơi đất khách quê người.

 Người mẹ khóc nức nở khi chia tay con để ra nước ngoài làm việc. (Ảnh: Chụp màn hình)

Tình mẫu tử luôn thiêng liêng và tuyệt vời, điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời đó chính là được mẹ yêu thương, chở che. Chính vì vậy, hãy luôn trân trọng những giây phút còn được ở bên mẹ mình các bạn nhé.

Xem thêm: Mẹ chồng số 1 Việt Nam: Thương con dâu, đón thông gia bệnh tật về chăm, nấu ăn nắn bóp chuyện trò

Có lẽ cả đất nước Việt Nam này mới có một bà mẹ chồng tốt bụng đến kỳ lạ như thế, vì thương con dâu vất vả chạy ngược xuôi chăm mẹ đẻ ốm nặng, mẹ chồng đã đón thông gia lên chăm sóc.

Câu chuyện hy hữu này viết về người mẹ chồng đáng kính là bà Lê Thị Minh Đóa (SN 1948, tổ dân phố 6, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh). Không chỉ là một người mẹ chồng tâm lý, tốt bụng mà người mẹ chồng ấy lại vô cùng tình nghĩa, đã đón bà thông gia lên chăm sóc suốt 4 năm để con cái hai bên có điều kiện làm ăn thuận lợi.  người đã đón thông gia về sống chung suốt 4 năm nay để tiện chăm sóc. Được biết, bà Đóa có hai người con (1 trai và 1 gái), chồng lâm bệnh nặng qua đời đã hơn 5 năm. Hiện bà sống cùng vợ chồng con trai, còn cô con gái đã lập gia đình và ra ở riêng.

Trong khi đó, bà Lê Thị Sen (75 tuổi, trú tại xã Thạch Hưng, TP Hà Tĩnh) cũng là một góa phụ. Thế nhưng, hoàn cảnh lại thiệt thòi hơn nhiều do bà Sen chỉ có duy nhất một cô con gái là chị Nguyễn Thị Hà, cũng chính là con dâu bà Đóa bây giờ.

Sau khi con gái đi lấy chồng, bà Sen sống dựa vào tình làng nghĩa xóm, nhưng tối về cô quạnh một mình. Thi thoảng, vợ chồng chị Hà mới có điều kiện đưa con cái về thăm bà ngoại.

Tuy nhiên, đến năm 2017, bà Sen gặp tai biến khiến việc đi lại trở nên khó khăn, tay cũng khó cử động. Thời điểm bấy giờ, bà chỉ có thể nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào người khác. Do nhà neo người nên chị Hà phải chạy đi chạy lại giữa nhà chồng với nhà mẹ để để chăm sóc đấng sinh thành. Mặc dù họ hàng thương tình cũng sang giúp đỡ nhưng họ cũng bận bịu việc riêng, không thể ngày nào cũng ở bên cạnh phục vụ bà Sen.

Thương con dâu vất vả, bà Đóa quyết định đóng bà thông gia sang nhà ở cùng để tiện chăm sóc. Ban đầu, các con bà Đóa vô cùng ngạc nhiên khi nghe mẹ đề đạt nguyện vọng, nhất là con dâu. Con cái chỉ mong bà khỏe mạnh, chứ chẳng dám nghĩ đến việc để bà chăm sóc người già đau yếu. Tuy nhiên, bà vẫn kiên quyết làm bằng được nên các con đành nghe theo. Đối với bà Đóa, đây cũng là một bài học để dạy cho con cháu về đạo hiếu.

“Con dâu tôi bán hàng rau ở chợ, con trai làm ở Công ty CP Vận tải Ô tô Hà Tĩnh, công việc đều vất vả và chiếm nhiều thời gian nên tôi đỡ đần được các con việc gì hay việc nấy. Tôi rất vui và hạnh phúc khi cả nhà được sống bên nhau như thế này. Có bà thông gia tôi có thêm người bầu bạn tuổi xế chiều” – bà Đóa chia sẻ.

Suốt 4 năm nay, căn nhà nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười. Từ ngày hai bà thông gia về một nhà, bà Đóa phụ các con lo cơm nước và cho bà Sen ăn uống. Không chỉ vậy, tinh thần bà Sen cũng thoải mái hơn nhiều khi có người bạn đồng niên ở bên động viên, xoa bóp tay chân. Những lúc bà Sen vào viện tái khám, bà Đóa cũng tình nguyện đi cùng chăm sóc.

Người cùng xóm khi biết chuyện tỏ ra ái ngại về quyết định của bà Đóa. Song lâu dần, chứng kiến những việc bà làm khiến ai nấy đều phải nể phục về tinh thần tương thân, tương ái.

Hơn ai hết, cô con dâu của bà Đóa không khỏi xúc động trước tấm lòng cao cả của mẹ chồng. “Tôi thật may mắn khi được làm con dâu của mẹ. Mẹ không chỉ thương yêu tôi mà còn thương yêu cả mẹ tôi nữa. Tôi sẽ cố gắng sống tốt, nuôi dạy con cái thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của 2 mẹ”, chị Hà bày tỏ.

Trước đó, một bức ảnh cũng từng gây bão mạng xã hội về cảnh mẹ chồng chăm con dâu bị ốm ở viện cũng gây xôn xao cộng đồng mạng. Vẫn biết mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu chẳng mấy ai được tốt đẹp bằng mẹ đẻ nhưng trên đời này vẫn có những bà mẹ chồng tuyệt vời như bà Đóa, và nhiều bà mẹ khác trên thế gian này.