N̲ổ̲i̲ ̲l̲ò̲n̲g̲ ̲c̲a̲y̲ ̲đ̲ắ̲n̲g̲ ̲k̲h̲i̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲x̲i̲n̲ ̲đ̲ư̲ợ̲c̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲n̲ế̲u̲ ̲k̲h̲a̲i̲ l̲à̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲.̲.̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲,̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲

4210

Hiện nay v̲ấn đề kỳ ̲thị ̲vùng miền ̲hoặc người khuy̲ế̲t̲ tất ̲vẫn còn tái di̲ễn̲, dù đã đượ̲c ̲báo ̲chí ̲đưa tin ̲cũng như ̲cơ quan̲ lên t̲iếng nhưng nhiều̲ bộ ph̲ận vẫn còn âm ỉ̲ và có lối su̲y nghĩ l̲ệch̲ lạc ̲này.

K̲ỳ̲ ̲t̲h̲ị̲ ̲v̲ù̲n̲g̲ ̲m̲i̲ề̲n̲ ̲x̲ư̲a̲ ̲n̲a̲y̲ ̲đ̲ã̲ ̲ă̲n̲ ̲s̲â̲u̲ ̲v̲à̲o̲ ̲m̲ỗ̲i̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲,̲ ̲đ̲ặ̲c̲ ̲b̲i̲ệ̲t̲ ̲l̲à̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲ ̲v̲à̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲,̲ ̲n̲h̲i̲ề̲u̲ n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲c̲h̲o̲ ̲b̲i̲ế̲t̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲v̲ù̲n̲g̲ ̲n̲à̲y̲ ̲t̲h̲ư̲ờ̲n̲g̲ ̲r̲ấ̲t̲ ̲k̲e̲o̲ ̲k̲i̲ệ̲t̲ ̲v̲à̲ ̲b̲ủ̲n̲ ̲x̲ỉ̲n̲.̲ ̲T̲r̲o̲n̲g̲ ̲g̲i̲a̲o̲ ̲t̲i̲ế̲p̲ ̲h̲ọ̲ ̲q̲u̲á̲ ̲n̲ó̲n̲g̲ ̲t̲í̲n̲h̲ ̲v̲à̲ t̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲t̲í̲n̲h̲,̲ ̲n̲h̲ì̲n̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲c̲ó̲ ̲l̲ợ̲i̲ ̲c̲h̲o̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲h̲ọ̲ ̲m̲ớ̲i̲ ̲l̲à̲m̲.̲ ̲H̲ọ̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲t̲í̲n̲h̲ ̲t̲o̲á̲n̲ ̲c̲h̲i̲ ̲l̲y̲ ̲t̲ừ̲n̲g̲ ̲t̲í̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲g̲h̲é̲t̲”̲.̲

L̲ầ̲n̲ ̲đ̲ầ̲u̲ ̲t̲i̲ê̲n̲ ̲đ̲i̲ ̲x̲i̲n̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲s̲a̲u̲ ̲k̲h̲i̲ ̲r̲a̲ ̲t̲r̲ư̲ờ̲n̲g̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲n̲ộ̲p̲ ̲đ̲ơ̲n̲ ̲v̲à̲o̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲ ̲c̲ổ̲ ̲p̲h̲ầ̲n̲ ̲đ̲ó̲n̲g̲ ̲t̲r̲ê̲n̲ ̲đ̲ị̲a̲ ̲p̲h̲ầ̲n̲ ̲t̲ỉ̲n̲h̲ ̲B̲ì̲n̲h̲ ̲D̲ư̲ơ̲n̲g̲.̲ ̲B̲à̲ ̲g̲i̲á̲m̲ ̲đ̲ố̲c̲ ̲g̲ặ̲p̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲h̲ồ̲ ̲h̲ở̲i̲:̲ ̲“̲E̲m̲ ̲đ̲ế̲n̲ ̲x̲i̲n̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲à̲?̲ ̲Q̲u̲ê̲ ̲e̲m̲ ̲ở̲ ̲đ̲â̲u̲?̲”̲ ̲T̲ô̲i̲ ̲t̲r̲ả̲ ̲l̲ờ̲i̲ ̲b̲ằ̲n̲g̲ ̲c̲á̲i̲ ̲g̲i̲ọ̲n̲g̲ ̲r̲ấ̲t̲ ̲t̲ự̲ ̲t̲i̲n̲:̲ ̲“̲D̲ạ̲,̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲e̲m̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲”̲.̲ ̲T̲ứ̲c̲ ̲t̲h̲ì̲ ̲c̲h̲ị̲ ̲đ̲ứ̲n̲g̲ ̲n̲g̲a̲y̲ ̲d̲ậ̲y̲ ̲v̲à̲ ̲n̲ó̲i̲:̲ ̲“̲T̲h̲ế̲ ̲t̲h̲ì̲ ̲c̲h̲ị̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲x̲i̲n̲ ̲l̲ỗ̲i̲ ̲e̲m̲ ̲r̲ồ̲i̲,̲ ̲v̲ì̲ ̲ở̲ ̲đ̲â̲y̲ ̲c̲h̲ị̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲t̲u̲y̲ể̲n̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲

N̲hi̲ề̲u̲ ̲l̲a̲o̲ ̲đ̲ộ̲n̲g̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲v̲ấ̲t̲ ̲v̲ả̲ ̲đ̲i̲ ̲x̲i̲n̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲.̲

T̲ô̲i̲ ̲c̲ả̲m̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲S̲.̲ ̲ố̲ ̲c̲,̲ ̲c̲ó̲ ̲c̲h̲ú̲t̲ ̲b̲ự̲c̲ ̲b̲ộ̲i̲ ̲v̲à̲ ̲t̲ự̲ ̲á̲i̲.̲ ̲T̲ô̲i̲ ̲r̲a̲ ̲v̲ề̲.̲ ̲V̲à̲i̲ ̲n̲g̲à̲y̲ ̲s̲a̲u̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲đ̲ế̲n̲ ̲n̲ộ̲p̲ ̲đ̲ơ̲n̲ ̲x̲i̲n̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲ở̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲ ̲x̲â̲y̲ ̲d̲ự̲n̲g̲ ̲k̲h̲á̲c̲.̲ ̲A̲ɴ̲ʜ̲ ̲t̲r̲ư̲ở̲n̲g̲ ̲p̲h̲ò̲n̲g̲ ̲n̲h̲â̲n̲ ̲s̲ự̲ ̲r̲ấ̲t̲ ̲v̲u̲i̲ ̲k̲h̲i̲ ̲b̲i̲ế̲t̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲t̲ố̲t̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲p̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲t̲ấ̲m̲ ̲b̲ằ̲n̲g̲ ̲l̲o̲ạ̲i̲ ̲ư̲u̲,̲ ̲n̲h̲ư̲n̲g̲ ̲k̲h̲i̲ ̲l̲i̲ế̲c̲ ̲n̲h̲ì̲n̲ ̲q̲u̲a̲ ̲s̲ơ̲ ̲y̲ế̲u̲ ̲l̲ý̲ ̲l̲ị̲c̲h̲ ̲b̲i̲ế̲t̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲t̲h̲ì̲ ̲c̲h̲ỉ̲ ̲n̲ó̲i̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲c̲â̲u̲ ̲v̲ẻ̲n̲ ̲v̲ẹ̲n̲:̲ ̲“̲T̲h̲ô̲i̲ ̲đ̲ư̲ợ̲c̲ ̲r̲ồ̲i̲,̲ ̲c̲ứ̲ ̲đ̲ể̲ ̲h̲ồ̲ ̲s̲ơ̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲đ̲â̲y̲,̲ ̲c̲ó̲ ̲g̲ì̲ ̲v̲à̲i̲ ̲n̲g̲à̲y̲ ̲n̲ữ̲a̲ ̲a̲n̲h̲ ̲g̲ọ̲i̲”̲.̲ ̲N̲h̲ư̲n̲g̲ ̲v̲à̲i̲ ̲h̲ô̲m̲ ̲n̲ữ̲a̲ ̲c̲ũ̲n̲g̲ ̲c̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲,̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲t̲h̲á̲n̲g̲ ̲s̲a̲u̲ ̲c̲ũ̲n̲g̲ ̲c̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲.̲

Anh chỉ có tính chất minh họa

M̲ộ̲t̲ ̲t̲h̲ờ̲i̲ ̲g̲i̲a̲n̲ ̲s̲a̲u̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲đ̲ã̲ ̲t̲r̲ú̲n̲g̲ ̲t̲u̲y̲ể̲n̲ ̲v̲à̲o̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲ ̲x̲â̲y̲ ̲d̲ự̲n̲g̲ ̲c̲ủ̲a̲ ̲N̲h̲ậ̲t̲.̲

T̲ô̲i̲ ̲n̲h̲ớ̲ ̲m̲ã̲i̲ ̲n̲g̲à̲y̲ ̲đ̲ầ̲u̲ ̲t̲i̲ê̲n̲ ̲đ̲ế̲n̲ ̲l̲à̲m̲,̲ ̲ô̲n̲g̲ ̲g̲i̲á̲m̲ ̲đ̲ố̲c̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲h̲ậ̲t̲ ̲g̲ọ̲i̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲v̲à̲ ̲n̲ó̲i̲:̲ ̲“̲Q̲u̲y̲ ̲đ̲ị̲n̲h̲ ̲c̲ủ̲a̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲ ̲l̲à̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲t̲u̲y̲ể̲n̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲,̲ ̲H̲à̲ ̲T̲ĩ̲n̲h̲.̲ ̲B̲ạ̲n̲ ̲l̲à̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲đ̲ầ̲u̲ ̲t̲i̲ê̲n̲,̲ ̲h̲i̲ ̲v̲ọ̲n̲g̲ ̲b̲ạ̲n̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲l̲à̲m̲ ̲c̲h̲ú̲n̲g̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲t̲h̲ấ̲t̲ ̲v̲ọ̲n̲g̲.̲”̲

D̲ù̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲c̲ò̲n̲ ̲c̲ả̲m̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲S̲.̲ ̲ố̲ ̲c̲ ̲v̲ì̲ ̲c̲â̲u̲ ̲n̲ó̲i̲ ̲n̲à̲y̲,̲ ̲n̲h̲ư̲n̲g̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲v̲ẫ̲n̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲b̲u̲ồ̲n̲ ̲v̲à̲ ̲t̲ự̲ ̲á̲i̲ ̲v̲ì̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲b̲ị̲ ̲c̲o̲i̲ ̲t̲h̲ư̲ờ̲n̲g̲.̲ ̲C̲ũ̲n̲g̲ ̲t̲ừ̲ ̲h̲ô̲m̲ ̲đ̲ó̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲đ̲ố̲i̲ ̲m̲ặ̲t̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲á̲n̲h̲ ̲m̲ắ̲t̲ ̲v̲à̲ ̲m̲ọ̲i̲ ̲l̲ờ̲i̲ ̲d̲ị̲ ̲n̲g̲h̲ị̲.̲ ̲C̲á̲c̲ ̲n̲h̲â̲n̲ ̲v̲i̲ê̲n̲ ̲t̲r̲o̲n̲g̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲ ̲a̲i̲ ̲n̲h̲ì̲n̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲c̲ũ̲n̲g̲ ̲d̲è̲ ̲c̲h̲ừ̲n̲g̲,̲ ̲n̲g̲ạ̲i̲ ̲t̲i̲ế̲p̲ ̲x̲ú̲c̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲t̲ô̲i̲.̲ ̲C̲ó̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲l̲ú̲c̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲c̲ả̲m̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲c̲h̲á̲n̲ ̲n̲ả̲n̲ ̲đ̲ị̲n̲h̲ ̲b̲ỏ̲ ̲c̲u̲ộ̲c̲,̲ ̲t̲h̲ậ̲m̲ ̲c̲h̲í̲ ̲c̲ó̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲l̲ú̲c̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲t̲ự̲ ̲t̲r̲á̲c̲h̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲t̲ạ̲i̲ ̲s̲a̲o̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲s̲i̲n̲h̲ ̲r̲a̲ ̲ở̲ ̲v̲ù̲n̲g̲ ̲đ̲ấ̲t̲ ̲đ̲ấ̲y̲ ̲đ̲ể̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲t̲a̲ ̲p̲h̲â̲n̲ ̲b̲i̲ệ̲t̲,̲ ̲k̲ỳ̲ ̲t̲h̲ị̲.̲ ̲N̲h̲ư̲n̲g̲ ̲r̲ồ̲i̲ ̲b̲ì̲n̲h̲ ̲t̲â̲m̲ ̲t̲r̲ở̲ ̲l̲ạ̲i̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲n̲g̲h̲ĩ̲,̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲t̲ừ̲ ̲b̲ỏ̲ ̲c̲á̲i̲ ̲s̲u̲y̲ ̲n̲g̲h̲ĩ̲ ̲ấ̲u̲ ̲t̲r̲ĩ̲ ̲đ̲ó̲,̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲l̲à̲m̲ ̲g̲ì̲ ̲đ̲ó̲ ̲c̲h̲o̲ ̲đ̲ấ̲t̲ ̲x̲ứ̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲v̲à̲ ̲c̲ầ̲n̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲m̲ạ̲n̲h̲ ̲m̲ẽ̲ ̲t̲r̲ở̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲s̲ự̲ ̲t̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲t̲h̲ắ̲n̲,̲ ̲n̲h̲ấ̲t̲ ̲q̲u̲á̲n̲ ̲c̲ủ̲a̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲t̲ô̲i̲:̲ ̲“̲K̲h̲ô̲n̲g̲ ̲b̲a̲o̲ ̲g̲i̲ờ̲ ̲b̲ỏ̲ ̲c̲u̲ộ̲c̲ ̲d̲ù̲ ̲h̲o̲à̲n̲ ̲c̲ả̲n̲h̲ ̲c̲ó̲ ̲ɴ̲ɡ̲ʜ̲і̲ệ̲ᴛ̲ ̲ɴ̲ɡ̲ã̲ ̲t̲h̲ế̲ ̲n̲à̲o̲”̲.

T̲ô̲i̲ ̲b̲ắ̲t̲ ̲đ̲ầ̲u̲ ̲l̲ê̲n̲ ̲k̲ế̲ ̲h̲o̲ạ̲c̲h̲ ̲c̲h̲o̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲c̲á̲c̲ ̲d̲ự̲ ̲á̲n̲ ̲x̲â̲y̲ ̲d̲ự̲n̲g̲ ̲c̲ủ̲a̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲…̲ ̲Á̲p̲ ̲l̲ự̲c̲ ̲v̲à̲ ̲t̲h̲ử̲ ̲t̲h̲á̲c̲h̲ ̲c̲à̲n̲g̲ ̲t̲r̲ở̲ ̲l̲ê̲n̲ ̲l̲ớ̲n̲ ̲h̲ơ̲n̲ ̲v̲ì̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲“̲đ̲ơ̲n̲ ̲t̲h̲ư̲ơ̲n̲g̲ ̲đ̲ộ̲c̲ ̲m̲ã̲”̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲n̲h̲ậ̲n̲ ̲đ̲ư̲ợ̲c̲ ̲s̲ự̲ ̲g̲i̲ú̲p̲ ̲đ̲ỡ̲ ̲t̲ừ̲ ̲b̲ạ̲n̲ ̲b̲è̲ ̲đ̲ồ̲n̲g̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲p̲.̲ ̲N̲h̲ư̲n̲g̲ ̲c̲u̲ố̲i̲ ̲c̲ù̲n̲g̲,̲ ̲b̲ằ̲n̲g̲ ̲s̲ự̲ ̲c̲ố̲ ̲g̲ắ̲n̲g̲ ̲h̲ế̲t̲ ̲m̲ì̲n̲h̲,̲ ̲v̲ị̲ ̲g̲i̲á̲m̲ ̲đ̲ố̲c̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲h̲ậ̲t̲ ̲c̲ũ̲n̲g̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲g̲h̲i̲ ̲n̲h̲ậ̲n̲ ̲n̲ă̲n̲g̲ ̲l̲ự̲c̲ ̲c̲ủ̲a̲ ̲t̲ô̲i̲,̲ ̲v̲à̲ ̲n̲h̲ậ̲n̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲v̲à̲o̲ ̲l̲à̲m̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲c̲h̲í̲n̲h̲ ̲t̲h̲ứ̲c̲ ̲ở̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲t̲y̲.̲

V̲ì̲ ̲s̲a̲o̲ ̲d̲â̲n̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲a̲n̲ ̲b̲ị̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲t̲a̲ ̲g̲h̲é̲t̲

S̲a̲u̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲c̲ố̲ ̲g̲ắ̲n̲g̲ ̲k̲h̲i̲ế̲n̲ ̲t̲ì̲n̲h̲ ̲c̲ả̲m̲ ̲đ̲ồ̲n̲g̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲p̲ ̲t̲r̲ở̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲t̲h̲â̲n̲ ̲t̲h̲i̲ế̲t̲ ̲h̲ơ̲n̲.̲ ̲T̲ô̲i̲ ̲l̲â̲n̲ ̲l̲a̲ ̲h̲ỏ̲i̲ ̲m̲ọ̲i̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲v̲ề̲ ̲l̲ý̲ ̲d̲o̲ ̲t̲ạ̲i̲ ̲s̲a̲o̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲g̲h̲é̲t̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲đ̲ế̲n̲ ̲t̲h̲ế̲?

M̲ộ̲t̲ ̲a̲n̲h̲ ̲k̲h̲á̲c̲ ̲n̲ó̲i̲:̲ ̲“̲N̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲k̲e̲o̲ ̲k̲i̲ệ̲t̲,̲ ̲b̲ủ̲n̲ ̲x̲ỉ̲n̲.̲ ̲T̲r̲o̲n̲g̲ ̲g̲i̲a̲o̲ ̲t̲i̲ế̲p̲ ̲h̲ọ̲ ̲q̲u̲á̲ ̲n̲ó̲n̲g̲ ̲t̲í̲n̲h̲ ̲v̲à̲ ̲t̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲t̲í̲n̲h̲,̲ ̲n̲h̲ì̲n̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲v̲i̲ệ̲c̲ ̲c̲ó̲ ̲l̲ợ̲i̲ ̲c̲h̲o̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲h̲ọ̲ ̲m̲ớ̲i̲ ̲l̲à̲m̲.̲ ̲H̲ọ̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲t̲í̲n̲h̲ ̲t̲o̲á̲n̲ ̲c̲h̲i̲ ̲l̲y̲ ̲t̲ừ̲n̲g̲ ̲t̲í̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲t̲h̲ấ̲y̲ ̲g̲h̲é̲t̲”̲.̲

C̲ò̲n̲ ̲c̲á̲c̲ ̲đ̲ồ̲n̲g̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲p̲ ̲k̲h̲á̲c̲ ̲c̲h̲ư̲a̲ ̲t̲ừ̲n̲g̲ ̲v̲a̲ ̲c̲h̲ạ̲m̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲,̲ ̲n̲h̲ư̲n̲g̲ ̲n̲g̲h̲e̲ ̲m̲ọ̲i̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲n̲ó̲i̲ ̲v̲ề̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲T̲h̲a̲n̲h̲ ̲H̲ó̲a̲,̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲c̲ũ̲n̲g̲ ̲k̲ỳ̲ ̲t̲h̲ị̲.̲

Đ̲ú̲n̲g̲,̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲p̲h̲ủ̲ ̲n̲h̲ậ̲n̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲c̲ó̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲t̲í̲n̲h̲ ̲x̲ấ̲υ̲.̲ ̲N̲h̲ư̲n̲g̲ ̲t̲ỉ̲n̲h̲ ̲n̲à̲o̲ ̲c̲h̲ẳ̲n̲g̲ ̲c̲ó̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲n̲à̲y̲ ̲n̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲k̲i̲a̲.̲ ̲N̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲d̲â̲n̲ ̲q̲u̲ê̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲b̲a̲o̲ ̲g̲i̲ờ̲ ̲n̲g̲ạ̲i̲ ̲k̲h̲ó̲,̲ ̲n̲g̲ạ̲i̲ ̲k̲h̲ổ̲ ̲t̲r̲ư̲ớ̲c̲ ̲m̲ọ̲i̲ ̲k̲h̲ó̲ ̲k̲h̲ă̲n̲,̲ ̲h̲ọ̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲c̲ố̲ ̲g̲ắ̲n̲g̲ ̲đ̲ể̲ ̲v̲ư̲ơ̲n̲ ̲l̲ê̲n̲.̲ ̲V̲ì̲ ̲h̲ọ̲ ̲s̲i̲n̲h̲ ̲r̲a̲ ̲ở̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲n̲ơ̲i̲ ̲m̲à̲ ̲đ̲i̲ề̲u̲ ̲k̲i̲ệ̲n̲ ̲t̲ự̲ ̲n̲h̲i̲ê̲n̲ ̲q̲u̲á̲ ̲k̲h̲ắ̲c̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲t̲,̲ ̲h̲ọ̲ ̲q̲u̲á̲ ̲k̲h̲ổ̲ ̲c̲ự̲c̲ ̲l̲a̲m̲ ̲l̲ũ̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲h̲ọ̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲đ̲ò̲i̲ ̲h̲ỏ̲i̲ ̲c̲h̲o̲ ̲m̲ì̲n̲h̲ ̲s̲ự̲ ̲c̲ô̲n̲g̲ ̲b̲ằ̲n̲g̲.̲

N̲g̲ư̲ờ̲i̲ ̲N̲g̲h̲ệ̲ ̲A̲n̲ ̲c̲h̲ú̲n̲g̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲k̲h̲ô̲n̲g̲ ̲p̲h̲ả̲i̲ ̲s̲ố̲n̲g̲ ̲k̲e̲o̲ ̲k̲i̲ệ̲t̲,̲ ̲b̲ủ̲n̲ ̲x̲ỉ̲n̲ ̲m̲à̲ ̲c̲h̲ú̲n̲g̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲s̲ố̲n̲g̲ ̲t̲i̲ế̲t̲ ̲k̲i̲ệ̲m̲ ̲v̲ì̲ ̲c̲h̲ú̲n̲g̲ ̲t̲ô̲i̲ ̲s̲i̲n̲h̲ ̲r̲a̲ ̲t̲r̲ê̲n̲ ̲m̲ả̲n̲h̲ ̲đ̲ấ̲t̲ ̲q̲u̲á̲ ̲ư̲ ̲k̲h̲ắ̲c̲ ̲n̲g̲h̲i̲ệ̲t̲ ̲v̲ớ̲i̲ ̲ʜ̲ạ̲п̲ ̲ʜ̲ά̲п̲,̲ ̲l̲ũ̲ ̲l̲ụ̲t̲ ̲t̲r̲i̲ề̲n̲ ̲m̲i̲ê̲n̲,̲ ̲đ̲ó̲i̲ ̲k̲é̲m̲ ̲м̲ấ̲ᴛ̲ ̲m̲ù̲a̲ ̲l̲u̲ô̲n̲ ̲r̲ì̲n̲h̲ ̲r̲ậ̲p̲,̲…̲ ̲c̲h̲o̲ ̲n̲ê̲n̲ ̲t̲i̲ế̲t̲ ̲k̲i̲ệ̲m̲ ̲l̲à̲ ̲m̲ộ̲t̲ ̲đ̲i̲ề̲u̲ ̲t̲ố̲t̲.̲

H̲ô̲m̲ ̲n̲a̲y̲,̲ ̲h̲ọ̲ ̲l̲à̲m̲ ̲đ̲ư̲ợ̲c̲ ̲2̲5̲-̲3̲0̲ ̲n̲g̲h̲ì̲n̲ ̲n̲h̲ư̲n̲g̲ ̲h̲ọ̲ ̲c̲h̲ỉ̲ ̲d̲á̲m̲ ̲c̲h̲i̲ ̲1̲0̲-̲1̲5̲ ̲n̲g̲h̲ì̲n̲,̲ ̲s̲ố̲ ̲c̲ò̲n̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲h̲ọ̲ ̲c̲ò̲n̲ ̲đ̲ể̲ ̲p̲h̲ò̲n̲g̲ ̲t̲h̲â̲n̲.̲ ̲K̲h̲i̲ ̲h̲ọ̲ ̲b̲ư̲n̲g̲ ̲b̲á̲t̲ ̲c̲ơ̲m̲,̲ ̲h̲ọ̲ ̲l̲ạ̲i̲ ̲n̲h̲ớ̲ ̲c̲ả̲n̲h̲ ̲ă̲n̲ ̲đ̲ộ̲n̲ ̲k̲h̲o̲a̲i̲ ̲đ̲ộ̲n̲ ̲s̲ắ̲n̲,̲ ̲b̲a̲o̲ ̲g̲i̲ọ̲t̲ ̲m̲ồ̲ ̲h̲ô̲i̲ ̲đ̲ổ̲ ̲x̲u̲ố̲n̲g̲ ̲h̲ọ̲ ̲m̲ớ̲i̲ ̲c̲ó̲ ̲b̲á̲t̲ ̲c̲ơ̲m̲ ̲ă̲n̲,̲…̲ ̲V̲ì̲ ̲v̲ậ̲y̲,̲ ̲h̲ọ̲ ̲t̲r̲â̲n̲ ̲t̲r̲ọ̲n̲g̲ ̲t̲ừ̲n̲g̲ ̲đ̲ồ̲n̲g̲ ̲t̲i̲ề̲n̲,̲ ̲b̲á̲t̲ ̲g̲ạ̲o̲ ̲m̲à̲ ̲h̲ọ̲ ̲đ̲ã̲ ̲đ̲ổ̲ ̲b̲a̲o̲ ̲m̲ồ̲ ̲h̲ô̲i̲ ̲n̲ư̲ớ̲c̲ ̲m̲ắ̲t̲,̲ ̲t̲h̲ậ̲m̲ ̲c̲h̲ỉ̲ ̲c̲ả̲ ̲x̲ư̲ơ̲n̲g̲ ̲m̲á̲u̲ ̲m̲ớ̲i̲ ̲l̲à̲m̲ ̲r̲a̲.̲

B̲ạ̲n̲ ̲n̲g̲h̲ĩ̲ ̲g̲ì̲ ̲v̲ề̲ ̲c̲â̲u̲ ̲c̲h̲u̲y̲ệ̲n̲ ̲n̲à̲y̲?̲ ̲B̲ạ̲n̲ ̲đ̲ã̲ ̲t̲ừ̲n̲g̲ ̲g̲ặ̲p̲ ̲n̲h̲ữ̲n̲g̲ ̲c̲â̲u̲ ̲c̲h̲u̲y̲ệ̲n̲ ̲k̲ỳ̲ ̲t̲h̲ị̲ v̲ù̲n̲g̲ ̲m̲i̲ề̲n̲ ̲c̲h̲ư̲a̲?

Vì sao ɢáɨ ʍɨềռ ȶâʏ hay làm những ռɢɦề ռɦạʏ ƈảm như tιếρ vιêη мαssagε, pнục vụ кαraσкε?

Ở S̲ài̲ G̲òn̲ h̲a̲y̲ t̲h̲ậm̲ c̲h̲í H̲à N̲ội̲, c̲ó t̲h̲ể g̲ặp̲ n̲h̲i̲ều̲ c̲ô ɢáɨ m̲i̲ền̲ T̲ây̲ l̲àm̲ m̲a̲s̲s̲a̲g̲e̲, t̲i̲ếp̲ v̲i̲ên̲. V̲ì s̲a̲o̲ l̲ại̲ n̲h̲ư v̲ậy̲???

D̲ù n̲g̲ười̲ m̲i̲ền̲ T̲ây̲ k̲h̲ôn̲g̲ t̲h̲íc̲h̲, n̲h̲ưn̲g̲ c̲ó m̲ột̲ s̲ự t̲h̲ật̲ k̲h̲ôn̲g̲ t̲h̲ể p̲h̲ủ n̲h̲ận̲: c̲o̲n̲ ɢáɨ m̲i̲ền̲ T̲ây̲ đi̲ l̲àm̲ n̲h̲ữn̲g̲ n̲g̲h̲ề n̲h̲ạy̲ c̲ảm̲ n̲h̲ư m̲a̲s̲s̲a̲g̲e̲, t̲i̲ếp̲ v̲i̲ên̲… n̲h̲i̲ều̲ h̲ơn̲ n̲h̲ữn̲g̲ c̲o̲n̲ g̲ái̲ m̲i̲ền̲ k̲h̲ác̲. Đó k̲h̲ôn̲g̲ p̲h̲ải̲ l̲à c̲h̲u̲y̲ện̲ n̲g̲ẫu̲ n̲h̲i̲ên̲.

Q̲u̲á x̲i̲n̲h̲ đẹp̲ v̲à n̲g̲ọt̲ n̲g̲ào̲

T̲r̲o̲n̲g̲ g̲i̲ới̲ ăn̲ c̲h̲ơi̲, t̲h̲ươn̲g̲ h̲i̲ệu̲ “c̲o̲n̲ g̲ái̲ m̲i̲ền̲ T̲ây̲” đã được̲ b̲ảo̲ c̲h̲ứn̲g̲. V̲ì t̲h̲ổ n̲h̲ưỡn̲g̲ v̲à đi̲ều̲ k̲i̲ện̲ s̲ốn̲g̲ c̲ũn̲g̲ n̲h̲ư g̲e̲n̲ d̲i̲ t̲r̲u̲y̲ền̲, m̲i̲ền̲ T̲ây̲ l̲u̲ôn̲ c̲ó r̲ất̲ n̲h̲i̲ều̲ c̲o̲n̲ g̲ái̲ đẹp̲.

Ảnh minh họa

Thêm nữa, con gái miền Tây dậy thì sớm, có những em chỉ mới 15 hoặc 16 đã rất ra dáng phụ nữ. Những cô gái với thân hình của người lớn và suy nghĩ của trẻ con là kiểu cực kỳ dễ bị dụ dỗ. So với các miền khác, gái miền Tây cũng cao ráo và trắng trẻo hơn.

Ngoài sắc đẹp, gái miền Tây còn có một vũ khí cực kỳ lợi hại: giọng nói ngọt ngào. Đã có rất nhiều anh trai Bắc và Trung cưới nguyên một cô gái miền Tây chỉ vì giọng nói ấy.

“Các em gái miền Tây nói chuyện dễ thương đến nỗi, nghe mấy em nói thôi mình cũng đã muốn yêu rồi”, Tú sinh 1986, nhân viên của một công ty về truyền thông nhận xét.

Giọng nói ngọt ngào, kiểu nói chuyện thật thà dễ thương, gái miền Tây luôn khiến những khách hàng khó tính nhất cũng phải dịu xuống.

Một người con gái, chỉ cần có một trong hai cái vừa kể trên thôi là đã ăn tiền, thế mà các cô gái miền Tây có cả hai thì làm sao không khiến nhiều anh mê đắm. Không ít đàn ông cứ tới quán là yêu cầu gái miền Tây phục vụ.

Có cung ắt có cầu. Các tú ông hay tú bà tất nhiên sẽ tìm cách dụ dỗ, chèo kéo càng nhiều gái miền Tây càng tốt thay vì gái các miền khác.

Cha mẹ miền Tây chiều con gái

Khác với miền Bắc và Trung, người miền Tây cực kỳ cưng chiều con gái. Với sản vật phong phú và đất đai phì nhiêu, người miền Tây không phải làm lụng vất vả như miền Trung. Chỉ cần quăng tay lưới hoặc cắm bất cứ cây gì xuống đất, sớm hay muộn họ cũng nhận được thành quả mà không cần bỏ ra nhiều công sức.

Ảnh minh họa

Thế nên, ngay từ nhỏ, con gái miền Tây đã không phải lao động dãi nắm, dầm mưa, quá lắm chỉ là làm các công việc nội trợ trong gia đình.

Không những thế, người miền Tây thường không ngại vung tiền làm đẹp cho con gái như cách đầu tư cho sau này. Ngược lại, hầu hết con gái miền Tây rất thương cha mẹ của mình.

Người miền Tây kỳ vọng rất nhiều từ con gái, nhưng không phải từ cái mà bản thân con cái họ tự làm ra mà từ việc con cái họ thu về từ người khác, cụ thể là chồng.

Ngay từ nhỏ, con gái miền Tây nhiều người đã có tư tưởng: họ không cần giỏi, chỉ cần lấy được chồng giỏi và để chồng nuôi.

Chị X, vừa tốt nghiệp thạc sỹ Xã hội học, người Vĩnh Long đã khiến bạn bè té ngửa khi tuyên bố: “Nếu không xin được việc thì ở nhà chồng nuôi, lo gì”.

Ngọc Thạch, siêu mẫu đình đám đến từ Hậu Giang vừa “lặn” khỏi showbiz sau khi kết hôn với một thiếu gia Hà Thành.

Thế nên, một số ba mẹ miền Tây cho con gái nghỉ học khá sớm. Để lấy được chồng không cần phải học cao, chỉ cần xinh đẹp và biết chiều chuộng. Sau khi nghỉ học, họ thậm chí có thể ngồi chơi đợi ngày lấy chồng.

Hiện tại, ở miền Tây, một chàng trai muốn cưới được vợ phải có ít nhất 60 triệu đồng. Bởi ngoài tiền cưới, chàng trai phải có nhiệm vụ mua lễ vật vòng vàng nhẫn cưới cho vợ và gia đình vợ. Không có tiền, đừng mơ cưới được vợ.

Suy nghĩ đơn giản

Ở miền Tây có hai kiểu con gái: kiểu vẫn ở nhà và kiểu đã lên thành phố về nhà. Kiểu đầu tiên thì khá rụt rè, chỉ ru rú ở nhà, thật thà và chất phát; còn kiểu thứ hai ăn nói bạt mạng, ăn chơi tung trời và mặc đồ mát mẻ hơn bất cứ cô gái thành thị nào.

Ảnh minh họa

Có thể thấy, lối suy nghĩ của các cô gái miền Tây khá đơn giản, thoáng đãng, bản năng. Những phát ngôn “kinh điển” của Ngọc Trinh, người đẹp đến từ Trà Vinh là ví dụ tiêu biểu nhất.

Một số cô gái miền Tây không quen chịu khó, chịu khổ nên việc lao động quần quật chỉ để kiếm vài triệu như làm công nhân hoặc bán dạo là quá sức chịu đựng của họ.

Thêm nữa, họ cần phải nhanh kiếm ra nhiều tiền gửi về nhà để làm đẹp lòng cha mẹ, khiến cha mẹ nở mày, nở mặt với hàng xóm..

Thế là, những “việc nhẹ, lương cao” như làm tiếp thị cà phê, nhân viên massage trá hình…được họ nhanh chóng chấp nhận. Thêm nữa, mình ở quá xa làm sao ba mẹ biết.

Một lần massage gái miền Tây ở Hà Nội

Nói đến massage là nói đến gái miền Tây

Chẳng phải nói quá, nhưng số lượng gái miền tây ra Hà Nội hành nghề massage nhiều đến mức đã trở thành một “thương hiệu”, nói đến massage là người ta nghĩ đến gái miền Tây như một điều hiển nhiên. Cá biệt có những nơi, mấy chục “nhân viên” đều tự nhận mình gái miền Tây, cô nào cô ấy giọng nói ngọt như mía lùi và nhất là khoản chiều chuộng khách thì… khỏi phải nghĩ.

Dân chơi Thủ đô chẳng ai không biết những phố “có tiếng” như phố Tam Trinh, Phạm Văn Đồng, ngõ Văn Chương… với nhan nhản các dịch vụ “mát mẻ” mà nổi tiếng nhất và có sức hấp dẫn nhất với cánh đàn ông có thú vui tìm của lạ đó là những quán treo biển massage.

Một lần massage gái miền Tây ở Hà Nội - Hình 1

Nói đến massage ở Hà Nội là người ta nghĩ đến những quán có nhân viên phục vụ là những cô gái miền Tây

Theo chân cậu bạn L., một thanh niên già dặn kinh nghiệm trong mấy khoản ăn chơi, gái gú ở chốn Hà Thành hoa lệ này, tôi được cậu ta dẫn vào một con ngõ nhỏ ở phố Khâm Thiên. Theo như L. cho tôi biết thì ở Hà Nội này nhiều quán lắm, nhưng xét về số lượng cũng như chất lượng thì khó có chỗ nào bằng ở đây, có thể nói đây là một thiên đường gái miền Tây, tha hồ chọn lựa.

Cũng theo L., có nhiều nguyên nhân khiến những cô gái miền Tây phải phiêu dạt ra đất Bắc kiếm sống. Thứ nhất là theo sự phân chia của các trùm đường dây cung cấp gái. Tại miền Nam, số lượng các em làm nghề này quá lớn, khó cạnh tranh được nên các đầu mối chuyển đổi khu vực làm ăn. Hơn nữa, trai Bắc vẫn có tiếng ham của lạ, thích sự ngọt nhạt khác thường. Vậy nên mấy em chỉ cần õng ẹo đôi chút là mấy anh trai ngất ngây hết cả. Một lý do khác, do nhiều cô không có học, lại quen lối sống thành thị nên chẳng còn nghề gì để làm. Cạnh tranh ở Sài Gòn thì không được nên chấp nhận ra ngoài này kiếm sống. Đằng nào thì cũng tránh đụng mặt người quen ở quê nhà.

Mỗi cô gái miền Tây trước khi được vào phục vụ ở quán massage đều được học qua một lớp kỹ năng rồi mới được đi làm, còn về phần kỹ năng giao tiếp thì các cô vốn đã là “thầy” bởi giọng nói dịu ngọt khiến cánh đàn ông chỉ mới nghe thôi đã thấy mê mẩn.

Sau một hồi lâu vòng vèo, nơi mà L. dẫn tôi tới cũng đã đến, thật sự trái ngược với những gì tôi hình dung về một chốn đèn mờ xanh đỏ với những cô gái đứng õng ẹo, khêu gợi để đợi khách. Trái lại, quán massage của gái miền Tây trông lịch sự và sang trọng như một nhà hàng ẩm thực của châu Âu được tháp đèn sáng trưng.

Thiên đường gái miền Tây

Khoác vai tôi L. khẽ nói nhỏ: “Đây chính là cái khác biệt của quán gái miền Tây so với những quán kinh doanh dịch vụ mát mẻ khác. Bên ngoài nhìn vào sẽ không cảm thấy nơi này giống như một ổ mại dâm, họ sẽ nghĩ đây là chốn thư giãn cho những quý ông lịch sự chứ không phải nơi để thỏa mãn những nhu cầu tầm thường”.

Một lần massage gái miền Tây ở Hà Nội - Hình 2

Sau một hồi massage hết đầu, chân rồi tay, đột nhiên cô nàng ôm ghì chặt, rồi ngọt ngào hỏi: “Anh có muốn thư giãn không?”

Nói là vậy nhưng cũng chỉ là để che mắt thiên hạ, chứ nhiều cơ sở massage trên đất Hà Thành chẳng dại dột không kết hợp tắm hơi, xoa bóp với dịch vụ “tới bến”. Khách đều là đàn ông, đa số vừa xong một tiệc rượu phê pha, ngất ngưởng thèm thư giãn không mất sức, được đụng chạm mà không lo bị ghi tên “sổ đen” mua dâm.

Đặc biệt những cánh đàn ông đã có vợ, sau mỗi cuộc tiếp khách say sưa, đều tìm đến những chốn này để “giải rượu” được nghe những lời nói ngon ngọt như rót mật vào tai thay vì mang hơi men về nhà để phải nghe lời chua cay từ những bà vợ khó tính.

Với vẻ đẹp của miền sông nước cộng với tiếng nói dịu ngọt, các cô gái miền tây luôn được lòng những quý ông muốn đi mát – xa thư giãn.

Trước khi gặp gỡ các cô gái miền tây, mỗi vị khách đều được trải qua công đoạn xông hơi, tắm rửa cho cơ thể được thoải mái, thơm tho. L. dẫn tôi hết vào phòng xông hơi nóng, rồi lại quay sang phòng lạnh, ngâm mình dưới những hồ nước sục thơm phức, mặc quần đùi và khăn tắm của quán xong, cả hai chúng tôi bước ra ngoài. Xong hết những thủ tục trên cũng mất chừng nửa tiếng.

Thấy L. chạy ra nói to nói nhỏ với một nhân viên của quán hồi lâu rồi quay lại bảo tôi vào ngồi ở phòng đợi một lát, tôi thắc mắc thì được L. cho biết “Quán này có tới gần 40 nhân viên, mỗi cô đều được đánh số thứ tự từ 01 cô đầu tiên cho đến cô cuối cùng. Hôm nay khách đông quá, định chọn em số 11 với 13 là hai em đẹp nhất, dịu dàng nhất ở đây cho hai anh em mình mà đang có khách, nên ra đây ngồi đợi một lát”.

Trong phòng đợi không chỉ có riêng chúng tôi mà một loạt những nam thanh niên rồi cả những người đàn ông đã nếp nhăn đầy mặt, tóc bạc chờm tai cũng đang ngả người trên những chiếc ghế sa lông nằm xem ti vi hoặc rít thuốc để chờ đợi “mỹ nhân miền Tây” mà mình muốn chọn.

Trong lúc ngồi đợi, dường như để tăng thêm phần hứng khởi cho tôi, L. khoe: “Chỉ một lát nữa thôi anh sẽ được thư giãn trong một không gian tuyệt diệu, em gái miền tây mà em nhắm cho anh đẹp lắm, cứ gọi là thơm phức, da mịn như nhung các em ở đây đều mặc đồng phục bằng sa tanh trắng mỏng ngắn cũn. Không một xăng ti mét nào trên cơ thể không được các cô ngồi lên, tận tình xoa nắn đến khi nào đạt được khoái cảm tột đỉnh mới thôi.”

Sau khoảng 10 phút chờ đợi, rồi cũng đến lượt chúng tôi, một cậu nhân viên vào gọi tôi và L. Theo chân cậu nhân viên, tôi đi dọc một dãy hành lang nhỏ hẹp với la liệt các cửa phòng đánh số thứ tự. Từ trong những căn phòng đó, những tiếng “bạch bạch”, “bộp bộp” bởi tiếng đấm bóp phát ra khá rõ. Đệm trong những tâm thanh đặc trưng ấy là những tiếng cười đùa, tiếng thì thầm, nũng nịu của những cô gái trẻ cùng tiếng khùng khục của cánh đàn ông. Tất thảy những âm thanh đó đều kích thích, khiến người tôi tuy chưa thấm men rượu mà cũng cảm thấy nóng ran.

Thế rồi tôi bước vào căn phòng số 13 còn L. đã yên vị ở căn phòng số 11 gần đó. Bên trong căn phòng diện tích chỉ chừng 8m2, nhưng phòng nào cũng gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, với một chiếc tủ nhỏ, một kệ bàn bé xíu có hoa tươi, và vật dụng chính – một chiếc giường đơn trải ga trắng thơm tho. Ánh đèn tuýp màu hồng, cùng mùi nước hoa phảng phất và tiếng nhạc êm nhẹ rồi chỉ trong chốc lát nữa sẽ có một cô gái miền Tây trẻ đẹp với giọng nói nồng nàn quả thật đây đúng là một thiên đường như lời mà câu trai trẻ L. đã nói.

Tiếng chân từ từ bước tới rồi cửa phòng mở, trước mắt tôi là một cô gái. Quả đúng là L. có con mắt tinh tường, cô gái với khuôn mặt xinh đẹp và đầy quyến rũ, thú thực tôi nghĩ rằng nếu lúc này không phải tôi mà là một gã khác vừa say khướt hơi men thì hẳn đã khó mà “cầm lòng” được. Những đường cong hút hồn của cô gái được phô bày bởi bộ quần áo ngắn cũn cỡn và bó sát. Còn đang mông lung nhìn cô gái đã tiến sát tới rồi ghé sát miệng vào tai tôi để cho những làn hơi nhè nhẹ cũng theo lời nói mà phát ra “nằm xuống đi anh, để em massage cho”. Quen nghe giọng bắc rành rọt, chắc nịch và có phần khô khan bấy lâu, giờ được nghe thứ âm thanh trầm bổng, uốn lượn một cách ngọt ngào của cô gái miền tây này thật là một lạc thú ở đời. Bảo sao những cánh đàn ông lại không mê mẩn cho được.

Sau khi giới thiệu, cô gái miền Tây cho tôi biết cô tên Loan, năm nay mới 19 tuổi. sức thứ dầu thơm dìu dịu lên tay, với những động tác mềm mại nhanh thoăn thoắt, Loan bắt đầu massage một cách rất thiện nghệ khiến tôi cảm thấy khoan khoái. Cứ một lát bàn tay của Loan dường như lại cố tình “động chạm” đến những vùng nhạy cảm để khiêu khích tôi rồi nhìn tôi cười tủm tỉm.

Sau một hồi massage hết đầu, chân rồi tay, đột nhiên cô nàng ôm ghì chặt, nằm đè lên người tôi mà nói ngọt ngào “Anh có muốn thư giãn không” tôi hiểu ngay ra ý tứ của cô gái. Lấy cớ rằng trong người đang hơi mệt tôi nói với Loan rằng chỉ đến để massage thôi. Nghe tôi nói thế Loan xị mặt ra mà bảo: “Chán anh thế, đã vào đây rồi mà lại chả thư giãn”. Cái giọng điệu nhõng nhẽo bằng thứ tiếng miền Tây sóng sánh sông nước của Loan chả khiến người ta nổi giận, trái lại còn cảm thấy vui tai. Để cho Loan yên tâm, tôi hứa dù chỉ massage nhưng sẽ “bo” đầy đủ như những vị khách khác khiến cô nàng vui vẻ lại ngay.

Biết lúc này anh bạn trẻ L. của tôi đang ngất ngây chưa ra khỏi phòng, nên trong lúc chờ đợi tôi ngồi nói chuyện cùng cô gái Loan. Chẳng mấy khi có thời gian rảnh rỗi ngồi nói chuyện với khách trong phòng như thế này. Phần lớn khách nào vào cũng bắt các cô gái phục cho đến phút cuối cùng. Thế nên, dường như cũng mang nhiều tâm sự bấy lâu, trên gương mặt Loan thoáng biểu lộ nét buồn man mác, cô gái chầm chậm kể về quãng đời phiêu dạt nơi xứ người để kiếm những đồng tiền bo…

Nguồn https://ngoisao. vn/theo-dong-su-kien/tin-nong-trong-ngay/vi-sao-gai-mien-tay-hay-lam-nghe-nhay-cam-105655.htm