Nước mắt ng̲ười̲ mẹ có con̲ g̲ái̲ b̲ị t̲e̲o̲ g̲a̲n̲, lá l̲ác̲h̲ t̲o̲ đang̲ c̲h̲ết̲ m̲òn̲ vì gia̲ c̲ản̲h n̲g̲h̲èo̲ kh̲ổ : “Chỉ sợ nó bỏ mình mà đi”

441

L̲a̲u̲ n̲h̲ữn̲g̲ g̲i̲ọt̲ n̲ước̲ m̲ắt̲ c̲h̲ảy̲ d̲ài̲ t̲r̲ên̲ g̲ò m̲á, c̲h̲ị M̲i̲n̲h̲ q̲u̲a̲y̲ s̲a̲n̲g̲ n̲h̲ìn̲ đứa̲ c̲o̲n̲ g̲ái̲ n̲h̲ỏ đa̲n̲g̲ t̲h̲ở d̲ốc̲, b̲ám̲ c̲h̲ặt̲ t̲a̲y̲ v̲ào̲ n̲g̲ười̲ c̲h̲ị v̲ì đa̲u̲ đớn̲. Đã 1̲4̲ n̲ăm̲, N̲g̲u̲y̲ễn̲ M̲i̲n̲h̲ T̲h̲ư c̲h̲ỉ b̲i̲ết̲ q̲u̲a̲n̲h̲ q̲u̲ẩn̲ ở n̲h̲à, c̲h̲ịu̲ đựn̲g̲ s̲ự g̲i̲ày̲ v̲ò c̲ủa̲ c̲ăn̲ b̲ện̲h̲ u̲ g̲a̲n̲, l̲á l̲ác̲h̲ t̲o̲ q̲u̲ái̲ ác̲ m̲à b̲ố m̲ẹ n̲g̲h̲èo̲ k̲h̲ôn̲g̲ đủ t̲i̲ền̲ để g̲i̲úp̲ e̲m̲ p̲h̲ẫu̲ t̲h̲u̲ật̲.

2̲ đứa̲ c̲o̲n̲ l̲ần̲ l̲ượt̲ m̲ắc̲ b̲ện̲h̲, n̲g̲ười̲ m̲ẹ đa̲u̲ đớn̲ c̲ầu̲ c̲ứu̲

N̲h̲ữn̲g̲ n̲g̲ày̲ c̲u̲ối̲ t̲h̲án̲g̲ 2̲/2̲0̲2̲1̲, c̲h̲ún̲g̲ t̲ôi̲ t̲ìm̲ v̲ề c̲ăn̲ n̲h̲à n̲h̲ỏ n̲ằm̲ s̲âu̲ t̲r̲o̲n̲g̲ ấp̲ 3̲A̲, x̲ã A̲n̲ T̲r̲ườn̲g̲, h̲u̲y̲ện̲ C̲àn̲g̲ L̲o̲n̲g̲, t̲ỉn̲h̲ T̲r̲à V̲i̲n̲h̲, n̲ơi̲ e̲m̲ N̲g̲u̲y̲ễn̲ M̲i̲n̲h̲ T̲h̲ư (1̲4̲ t̲u̲ổi̲) đa̲n̲g̲ c̲h̲ốn̲g̲ c̲h̲ọi̲ t̲ừn̲g̲ n̲g̲ày̲ v̲ới̲ c̲ăn̲ b̲ện̲h̲ u̲ g̲a̲n̲.

14 tuổi, Minh Thư đã phải chịu sự giày vò của căn bệnh u gan, lá lách to quái ác

Ngồi một góc lặng lẽ trên chiếc giường ọp ẹp, Thư đưa đôi bàn tay co rúm đặt lên cái bụng to bất thường sau những đợt chích thuốc vào máu liên tục để giúp em duy trì mạng sống. Cơ thể của một cô bé 14 tuổi cũng trở nên rệu rã khi em có thể ngất xỉu, nôn ói bất cứ lúc nào.

“Mọi người bảo con là đứa bệnh tật, không ai chơi với con”, Thư ôm chầm lấy mẹ rồi bật khóc. Cứ mỗi lần nghe con gái nói vậy, chị Nguyễn Thị Lệ Minh (42 tuổi) chỉ biết tự trách bản thân mình khi không thể thay con gánh chịu nỗi đau bệnh tật.

Chị Minh khóc nghẹn khi kể về bệnh tình của đứa con gái nhỏ

Để duy trì sự sống, mỗi tháng Minh Thư phải cùng mẹ lên BV Nhi đồng 1 tái khám

Theo chị Minh, từ khi mới lọt lòng, Thư đã mắc phải chứng bệnh teo đường mật, teo gan. Ban đầu, gia đình cứ nghĩ là Thư bị đường ruột nên chỉ mua thuốc về nhà uống, đến khi con được 2 tháng tuổi, bệnh tình diễn biến ngày một nặng, chị mới đưa Thư lên BV Nhi đồng 1 để thăm khám.

“Bác sĩ bảo con bé bị u gan, biến chứng qua lá lách to, diễn tiến bệnh ngày một xấu hơn, tháng nào 2 mẹ con cũng phải lên bệnh viện để tái khám. Có khi đang ngồi chơi con bé tự nhiên than mệt rồi ói ra máu tươi không, 2 vợ chồng mới cuống lên đưa con đi thành phố. Nhiều lúc điện xe đò không kịp phải đi bằng xe máy để lên truyền thuốc”, chị Minh nghẹn lời.

“Bác sĩ bảo bệnh của Thư ngày một xấu đi”, chị Minh nghẹn ngào

Đau đớn hơn, trong lúc 2 vợ chồng làm thuê làm mướn để chạy chữa từng ngày cho Minh Thư thì vào cuối năm 2017, Nguyễn Trường Linh (18 tuổi, con trai lớn) cũng phát hiện bị mắc bệnh hoại tử chỏm xương đùi trái, cả gia đình rơi vào bế tắc.

Ngồi kế bên mẹ, Linh cho biết gần 1 năm nay, em chưa thể đi khám bệnh vì mọi chi phí đều dành lấy giữ mạng sống cho Thư.

Gần 4 năm nay, Trường Linh không thể vận động, chạy nhảy vì chứng bệnh hoại tử xương đùi

“Bác sĩ nói em bị hoại tử chỏm xương đùi trái, chỉ mới lấy tuỷ để đi xét nghiệm, khi nào xương hư sẽ thay khớp nhân tạo. Em cũng không biết nữa, lâu lắm rồi em chưa đi bệnh viện để kiểm tra.

Bình thường em đi đứng được nhưng đến khi trời lạnh, nó nhức lắm. Em không dám nói với mẹ, chỉ biết cắn răng chịu đựng. Em sợ mẹ phải lo cho em nữa, một mình bé Thư đã khiến bố mẹ khổ lắm rồi”, Linh tâm sự.

Căn nhà trống không có lấy một vật đáng giá, chị Minh cũng chẳng biết làm sao để tiếp tục chạy chữa cho 2 con

“Con sợ một ngày con bỏ bố mẹ mà đi”

Ngồi trên chiếc giường bệnh, tiếng nói đứt đoạn của Thư khiến chúng tôi nghẹn lòng. Ở tuổi 14, đáng lẽ con cũng được cắp sách đến trường giống như bao bạn bè cùng trang lứa. Nhưng vì chứng bệnh u gan, lá lách to quái ác, con chỉ biết quanh quẩn ở nhà làm bạn với những con vật nuôi trong nhà.

14 tuổi, Thư cảm nhận rõ rệt những đau đớn mà bản thân em đang chịu đựng

Đưa đôi mắt to tròn, rưng rưng nước mắt nhìn về phía mẹ, Thư cũng không biết mình có thể bám trụ lại với cuộc đời được bao lâu nữa khi bệnh tình của con ngày một nặng hơn.

Nhiều lúc đang ngủ, con phát bệnh nôn ói liên tục rồi ngất xỉu, bố mẹ phải chạy vạy khắp nơi để đưa con lên bệnh viện. 5 ngày, 10 bữa, hay thậm chí cả tháng trời con phải xa nhà để làm bạn với kim tiêm, hóa chất… Và con sợ một ngày nào đó, con sẽ phải ra đi.

“Con muốn hết bệnh để sau này con lo cho mẹ với cha con. Con thích được đi học để có việc làm, con buồn lắm. Sau này, con ước trở thành đầu bếp, con muốn nấu cho mẹ ăn vì ngày nào mẹ cũng nấu cho con hết, con thương mẹ nhiều lắm”, Thư òa khóc.

“Con ước được sống tiếp, không phải xa bố mẹ”, Thư nức nở khi sợ một ngày nào đó, con phải ra đi

Tấm hình kỷ niệm của Thư chụp năm 8 tuổi, cơ thể con ngày một yếu đi sau những lần vô thuốc

Cố nén nỗi đau vào lòng, chị Minh cho biết sức khỏe của Thư hiện tại rất xấu, con có thể đi bất cứ lúc nào. Suốt 14 năm trời ròng rã tìm mọi cách để chữa bệnh cho con, chị và anh Nguyễn Văn Cu (44 tuổi) đã làm mọi thứ có thể để níu giữ con ở lại với mình.

“Bởi 2 đứa con là lẽ sống của vợ chồng chị, nhìn thấy con của người ta mạnh khỏe, còn con mình thì… Phải chi làm cha mẹ mà chia sớt được thì chị cũng xin gánh lấy, để nó không phải đau đớn thế này. Năm nay 14 tuổi mà tối ngày nó cứ thui thủi ở nhà, chị xót lắm.

Thư bệnh nặng, chị đâu dám nói trước mặt nó, nó sống với chị ngày nào là mừng ngày nấy, chứ giờ chị không biết làm sao hết. Một mình Thư nó bệnh thôi là chị khổ rồi mà tự nhiên cái anh hai nó cũng phát bệnh.

Chị Minh bất lực, mong rằng có một phép màu sẽ đến với gia đình

Hôm rồi đưa Thư lên BV Nhi đồng 1 để nội soi, bác sĩ bảo gia đình nên chuẩn bị sẵn chừng 1 tỷ, có khả năng sẽ qua Nhi đồng 2 để đăng ký thay gan, đó là cách cuối cùng để cứu con bé. Nghe xong chị vừa mừng mà vừa lo, mình đâu có khả năng khi nhà cửa, tiền bạc không còn gì nữa”, chị Minh xúc động.

2 vợ chồng sợ một ngày không xa, Thư sẽ không còn nữa…

Chị Minh nhổ cỏ, làm rau, anh Cu đi theo máy cắt lúa, ai kêu gì làm nấy, mỗi ngày chỉ kiếm được hơn 200 ngàn đồng… cuộc sống gia đình cứ lay lắt trôi qua

Với số tiền ít ỏi kiếm được từ việc đi theo máy cắt lúa mướn, làm đồng của anh Cu cộng với tiền làm trồng rau, mỗi tháng tiền chi phí cho Thư tốn gần 2 triệu/1 lần tái khám (đã trừ bảo hiểm y tế hộ cận nghèo). Riêng về khoản tiền lớn để thay gan cho Thư hay tiếp tục chạy chữa, phẫu thuật thay khớp nhân tạo cho Linh, 2 vợ chồng chị Minh chẳng biết đường nào để xoay xở.

Hai đứa trẻ khát khao được sống tiếp, mong rằng duyên lành sẽ đến với Thư, Linh và cả gia đình chị Minh

Trong căn nhà trống, cả nhà chị Minh ngồi sát lại với nhau. Những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên khuôn mặt non nớt, đau đớn của Thư. Con không biết bản thân mình có thể sống được bao lâu nữa khi bụng con mỗi ngày một to, da trên người mỗi lúc một vàng. Còn anh 2 của con – Trường Linh có thể đi lại được hay không khi xương đùi trái đã hoại tử mà số tiền thay khớp nhân tạo lại quá lớn.

Mong rằng trước hoàn cảnh khó khăn của gia đình chị Minh, quý độc giả gần xa có thể quan tâm, hỗ trợ để Thư duy trì được sự sống, Linh có thể đi đứng như bao người. Biết đâu may mắn hơn, Thư sẽ có đủ điều kiện để ghép gan…

Mọi sự đóng góp xin vui lòng liên hệ số điện thoại chị Nguyễn Thị Lệ Minh: 0368304247.

Hoặc thông qua số tài khoản ngân hàng Vietcombank: 1019249703.

Chủ tài khoản: Em Nguyễn Trường Linh (con trai chị Minh), chi nhánh tỉnh Trà Vinh.

Xin chân thành cảm ơn!