Xúc động những bà mẹ ‘khờ’ vẫn hết mực che chở cho con: ‘Tình mẹ thật cao cả’

101

Tình mẫu tử là điều gì đó ấm áp, thiêng liêng. Ngay cả khi không thể nói ra như người bình thường, những bà mẹ khờ này vẫn hết mực chăm lo cho đứa con của mình.

Người mẹ điên bị xâm hại, con sinh ra không biết mặt bố

Cách đây không lâu, câu chuyện về “người mẹ khờ” Thạch Thị Mai (dân tộc Khơ-me) và tình cảm dành cho cô con gái Mai Phương khiến nhiều người xúc động. Từng rơi vào hoàn cảnh bi kịch khi bị người khác xâm hại dẫn đến mang thai, nhưng nay cuộc sống của chị Mai (dân tộc Khơ-me) và bé Mai Phương ngày một thay đổi.

Ngồi nhìn bé Mai Phương uống sữa, chốc chốc chị Mai lại khom người xuống đùa giỡn với con. Ngày xưa, mỗi lần lên cơn, chị lại ú ớ, gào thét. Nhưng kể từ khi sinh con, “người mẹ điên” bỗng trở nên dịu dàng, ấm áp như bao bà mẹ khác.

Chia sẻ với phóng viên Trí Thức Trẻ, ông Kim Na Ry (bố chị Mai) cho hay, hai mẹ con chị Mai quấn quýt bên nhau suốt cả ngày. “Tuy không nói chuyện, đi lại rồi ẵm bồng con nhưng tình cảm của con Mai dành cho Mai Phương lớn lắm. Nhờ có con bé mà con Mai cũng tỉnh táo hơn trước rất nhiều”, người cha vui mừng nói.

Nhớ lại ngày bé Mai Phương cất tiếng khóc chào đời, khi đó, cả gia đình chị Mai rơi vào bế tắc khi không biết mặt bố đứa trẻ, chị Mai thì tật nguyền bẩm sinh. Ông Ry kể, cả hai vợ chồng ông phải đi làm thuê, để chị ở nhà, bị người ta xâm hại dẫn đến mang mang thai.

Sau khi hoàn cảnh của chị Mai được báo chí đưa tin, nhiều người đã tìm đến giúp đỡ cho bà mẹ đơn thân. Nhờ có sự giúp đỡ các mạnh thường quân, bé Mai Phương đủ tã, sữa, bữa cơm hàng ngày cũng đầy đủ dinh dưỡng hơn trước. Gia đình chị Mai cũng cất được căn nhà mới, bố chị mua được 2 con bò làm vốn.

Khi được hỏi về tình yêu dành cho con gái, chị Mai liền cúi xuống, dùng hết sức đưa đôi tay cong quẹo của mình vuốt lên má của con gái, rồi nhìn con cười trìu mến. Chốc chốc, chị Mai lại hôn lên khuôn mặt của con, rồi ú ớ múa tay chân như muốn khoe với tất cả mọi người về cô con gái đáng yêu của mình.

Nhìn thấy Mai vui vẻ, lúc nào cũng quấn quýt bên con gái, cha mẹ chị vô cùng hạnh phúc. Ông Kim Na Ry ứa nước mắt: “Dẫu con Mai nó không nói được, tay chân thì không lành lặn như bao người nhưng tình yêu của nó dành cho bé Phương không hề thua kém bất cứ ai”.

Bộ ảnh người mẹ thiểu năng chăm con gái 

Cách đây không lâu, bộ ảnh “Người mẹ đặc biệt” của nhiếp ảnh gia Đỗ Thị Như Ý (SN 1992, Quảng Ngãi) xuất hiện trên mạng xã hội khiến người xem không khỏi cảm động.

Như Ý chia sẻ với Vietnamnet, nhân vật trong bộ ảnh là chị Lê Thị Đệ (40 tuổi) và con gái Lê Thị Hồng (4 tuổi). Từ nhỏ, chị Đệ đã bị thiểu năng, chị không may bị người ta lạm dụng mà mang thai.

Như Ý kể, dù đã ngoài 40, nhưng chị Đệ chỉ như đứa trẻ lên 3, ngày chuyển dạ, chị đấm thùm thụp vào bụng mà gào thét: “Không đẻ, không đẻ. Ai biểu làm đau tao”. Thế rồi con gái ra đời, ban đầu hàng xóm còn lo chị sẽ vứt bỏ đứa bé, nhưng rồi họ đều vui mừng vì thấy chị tập nấu cháo, pha sữa cho con.

Mọi người kể, trước đây, 5-6 ngày chị mới tắm gội một lần. Nhưng khi có con, chị Đệ biết mua xà phòng, dây buộc tóc… về tắm, gội, buộc tóc cho con mỗi ngày.

Cũng theo Như Ý, chị Đệ chẳng nhớ nổi tuổi của mình nhưng hỏi tuổi bé Hồng, chị nói ngay là 4 tuổi. “Thường ngày không ai thấy chị cười. Chị chỉ cười khi chơi với con”, nhiếp ảnh gia chia sẻ.

Như Ý kể, cô biết hoàn cảnh của chị Đệ thông qua bài phóng sự trên báo Quảng Ngãi. Vì khâm phục và xúc động trước câu chuyện của chị, Như Ý quyết định chụp bộ ảnh 2 mẹ con rồi in ra, tặng cho hai người.

Thế nhưng khi đến nơi, chị Đệ lại không hợp tác vì sợ nữ nhiếp ảnh sẽ “bắt mất con”. Như Ý phải dành thời gian trò chuyện, làm quen với chị, chơi cùng bé Hồng… cuối cùng mới được “bà mẹ khờ” đồng ý.

Cô gái quan sát rồi bấm máy, ghi lại những khoảnh khắc tự nhiên của hai mẹ con như khi chị Đệ rửa mặt, buộc tóc cho con, xách nước, nấu ăn, vui chơi cùng chú chó… Như Ý đặt tên cho bộ ảnh của mình là “Người mẹ đặc biệt”. Cô cho rằng, dẫu “không bình thường” nhưng chị Đệ đã làm điều phi thường. Thông qua bộ ảnh, cô muốn lan tỏa câu chuyện đẹp về tình mẫu tử của mẹ con chị Đệ đến nhiều người.

Nữ nhiếp ảnh trẻ tâm sự “Thông qua bộ ảnh này, tôi cũng hy vọng mọi người sẽ sống tích cực hơn. Hơn thế, tôi mong muốn mọi người sống có trách nhiệm, để không còn phải nghe những thông tin về việc có trẻ em bị bỏ rơi, đánh đập,…”.

Như Ý cũng cho biết hiện, có nhiều nhà hảo tâm đã liên hệ để giúp đỡ mẹ con chị Đệ.

Xem thêm: Mẹ đơn thân 10 năm đi cân dạo, nuôi con thành Tiến sĩ ở Pháp

Gia đình nhà nội không nhận cháu, cô Lánh một mình vượt cạn sinh con. Trải qua nhiều năm lăn lộn nuôi con vất vả, giờ con trai cô đã lớn, trở thành một tiến sĩ ở Pháp, khiến cô rạng rỡ mặt mày.

Theo thông tin trên báo Nông nghiệp, anh Nguyễn Văn Linh sinh năm 1987 hiện là tiến sĩ tại Pháp. Mẹ anh là cô Nguyễn Thị Lánh, từng là một y tá tại Trạm Y tế xã Dạ Trạch, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Bố anh là con trai của một vị lãnh đạo tỉnh Lai Châu.

Lúc ấy, nhà trai cho rằng gia đình hai bên không môn đăng hộ đối nên nhất quyết phản đối cuộc hôn nhân giữa hai người. Cuối cùng, cô Lánh mang thai 9 tháng 10 ngày, vượt cạn một mình và trở thành mẹ đơn thân.

Mẹ đơn thân, cuộc sống trăm phần vất vả

Sinh con xong, cô Lánh và con trai từ Lai Châu chuyển về quê sinh sống. Hồi ấy, chính quyền xã Dạ Trạch có một chính sách nhân văn là cấp cho mỗi phụ nữ quá lứa nhỡ thì một mảnh đất làm chỗ nương thân. Cô Lánh cũng nằm trong nhóm phụ nữ được nhận đất.

Về quê rồi, có nhiều chàng trai tỏ ý mong muốn che chở cho hai mẹ con cô nhưng cô đều từ chối bởi muốn dành tất cả tình cảm để chăm lo cho con.

Lúc cậu bé Linh lên mẫu giáo, cô tất tưởi theo các bà cùng làng lên Hà Nội buôn rau. Thương con nhỏ dại, cô cho con trai đi theo mình. 3 giờ sáng cô ra cầu Long Biên lấy hàng xong về nhà đánh thức con dậy. Thế rồi, hai mẹ con lại rong ruổi gánh hàng rau khắp phố phường.

Đến tuổi con đi học, cô phải gửi Linh ở quê rồi dặn dò con cố gắng học hành “Mẹ bây giờ phải đi chợ mới có tiền nuôi con chứ cứ ở nhà thì chết đói cả”.

Đi buôn rau trên Hà Nội cũng không dễ, cô từng 3 lần bị công an bắt vì bán hàng rong trên vỉa. Bị tịch thu hết cả hàng hóa, cô trở về quê xoay xở công việc mới. Đầu tiên, cô đi trông bệnh nhân rồi nhờ ông anh xin cho đi làm phụ vữa, cuối cùng cô chuyển qua nghề đi cân dạo, một nghề rất thịnh hành ở xã Dạ Trạch hồi ấy.

Ban đầu cô chỉ mang theo cái cân vác vai, về sau cô chung với hai gia đình nữa cắm sổ đỏ để mua “cái cân biết nói” giá 25 triệu.

Mỗi lần cân giá 500 – 1.000 đồng, bình thường nghề cân dạo cũng giúp hai mẹ con cô Lánh lo bữa ăn nhưng có những hôm mưa gió, những buổi về quê thì không, dần dà, cô mắc nợ đến hơn 20 triệu. Cứ thế cuộc sống của hai mẹ con xoay vần qua những năm tháng vất vả.

Người phụ nữ đi cân dạo nuôi con thành tài

Như bao người mẹ khác, cậu con trai là động lực để cô Lánh cố gắng. Niềm vui của người mẹ đơn thân chỉ là thấy con trai khôn lớn từng ngày. Được cái cậu bé Linh rất sáng dạ và tự lập. Cô kể có khi gặp bài toán khó, con trai cứ nhất quyết suy nghĩ chứ không nhờ người khác giúp. Có lúc, Linh bật dậy lúc 1, 2 giờ sáng vì… cuối cùng cũng tìm ra lời giải cho bài toán mà mình đang suy nghĩ.

Ngày Linh thi đại học, cô Lánh khuyên con “Nếu con thi đỗ đại học, kể cả đi vay nặng lãi mẹ cũng nuôi, còn nếu không mẹ sẽ mua cho con cái cân mà hành nghề”. Linh chỉ cười vì cậu quá hiểu mẹ.

Thế rồi cu cậu Linh ngày nào mũi dãi chạy theo gào khóc đòi lên Hà Nội đi bán rau cùng mẹ cũng vào đỗ Đại học Xây dựng trên Hà Nội. Cô Lánh lại khăn gói quả mướp lên ở cùng con trai. Sáng cơm nước cho con, chiều cô đi đến nửa đêm để mà kiếm sống.

Linh học rất giỏi, đang học thì anh nhận được học bổng đi Pháp. Khi hoàn thành đại học anh học lên thạc sĩ và tiến sĩ, tương lai rộng mở. Bây giờ anh có cả hai quốc tịch Việt – Pháp.

Giờ đây, sau những đắng cay của cuộc đời, cô Lánh đã trở về quê